Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi:
"Đăm Săn - Người múa trước đi, ơ diêng!
Mtao Mxây - Ngươi mới là người múa trước, ở diêng! Ta như gà làng mới mọc cựa kliê, như gà rừng mới mọc cựa êchăm, chưa ai giẫm phải mà đã gãy mất cảnh.
Đăm Săn - Người cứ mùa đi, ở diêng!
Mtao Mxây rung khiên múa vậy. Khiến hắn kêu lạch xạch như quả mướp khô. Hẳn múa một mình. Đăm Săn không nhúc nhích.
Đăm Săn - Ngươi múa một mình, mua kêu lạch xạch như quả mướp khô. Miếng múa ấy, ngươi học ai vậy? Ngươi múa chơi đẩy phải không, diêng?
[...] Đăm Săn rung khiêng múa. Một lần xốc tới, chàng vượt một đồi tranh. Một lần xốc tới nữa, chàng vượt một đồi lồ ô. Chàng chạy vun vút qua phía đông, vun vút qua phía tây. Còn Mtao Mxây thì bước cao bước thấp chạy hết bãi tây sang bãi đông. Hẳn vung dao chém phập một cái, nhưng chỉ vừa trúng một cải chão cột trâu.
[...] Đến lúc này, Mao Mxây bảo Hơ Nhị quăng cho hắn một miếng trầu. Nhưng Đăm Săn đã đớp được miếng trầu. Chàng nhai trầu, sức chàng tăng lên gấp bội.
Đăm Săn - Bớ diêng, bây giờ ngươi lại chạy, ta đuổi coi!
Thể là Đăm Săn lại múa. Chàng mùa trên cao, giỏ như bão. Chàng múa dưới thấp, gió như lốc. Chòi lẫm đổ lăn lóc. Cây cối chết rụi. Khi chàng mua dưới thấp, vang lên tiếng đĩa khiên đồng. Khi chàng múa trên cao, vang lên tiếng đĩa khiên kênh. Khi chàng múa chạy nước kiệu, quả núi ba lần rạn nứt, ba đồi tranh bật rễ bay tung. Cây giáo thần, cây giáo dính đầy những oan hồn của chàng nhằm đùi Mtao Mxây phóng tới, trúng nhưng không thủng. Chàng đâm vào người Mao Mxây cũng không thủng.
Đến lúc này, Đăm Săn đã thấm mệt. Chàng vừa chạy vừa ngủ, mộng thấy ông Trời.
Đăm Săn - Ôi chao, chết mất thôi, ông ơi! Cháu đâm mãi mà không thủng hẳn!
Ông trời - Thế ư, cháu? Vậy thì cháu lấy một cái chày mòn ném vào vành tai hẳn là được."
(Chiến thắng Mtao - Mxây, trích Đăm Săn - sử thi Tây Nguyên, Sách giáo khoa Ngữ văn 10, tập 1, NXB Giáo dục Việt Nam, 2019)
Sắp xếp các ý sau theo trình tự cuộc chiến đấu giữa Đăm Săn và Mtao - Mxây:
(1) Đăm Săn múa trước, Mtao Mxây hoảng hốt trốn chạy. Đăm Săn lấy được miếng trầu, trở nên mạnh mẽ hơn.
(2) Mtao Mxây múa khiên trước, Đăm Săn vẫn giữ thái độ bình tĩnh, thân nhiên.
(3) Đăm Săn được thần linh giúp sức, đuổi theo và giết chết kẻ thù.
(4) Đăm Săn múa và đuổi theo Mtao Mxây. Đăm Săn đâm trúng kẻ thù, nhưng áo hắn không thủng, chàng phải cầu cứu thần linh.
(1), (2), (3), (4)
(2), (1), (3), (4)
(2), (1), (4), (3)
(3), (4), (1), (2)
Từ nào dưới đây viết sai chính tả?
“sum suê”
“sum sê” và “lỡ dở”; các phương án còn lại: “gièm pha”, “vỡ lở”
“gièm pha”
“vỡ lở”
Nhận định nào phù hợp nhất với sử thi anh hùng?
Nhân vật trung tâm đại diện cộng đồng, hành động gắn danh dự tập thể.
Nhân vật trung tâm phát triển nội tâm tinh vi bằng độc thoại.
Nhân vật trung tâm giải thích nguồn gốc địa danh.
Nhân vật trung tâm gây cười bằng nghịch lí đời thường.
Xác định điểm nhìn được sử dụng trong đoạn trích sau: “Một buổi sáng mưa dầm, một tư chức mới quen ngậm ngùi nói nhỏ vào tai tôi: “Tôi biết anh đau lòng lắm vì những điều nghe thấy. Nhưng có gì lạ đâu! Anh chưa từng nhịn đói nên anh chưa biết. Ai cũng muốn làm người lương thiện.” (Nguồn cảm mới, Trang Thế Hy)
Tôi.
Viên tư chức.
Anh.
Người lương thiện.
Trong các câu sau (trích Truyền kỳ mạn lục – “Chuyện người con gái Nam Xương” của Nguyễn Dữ), câu nào mơ hồ quy chiếu nếu tách khỏi ngữ cảnh?
“Một đêm phòng không vắng vẻ, chàng ngồi buồn dưới ngọn đèn khuya, chợt đứa con nói rằng: – Ô! cha Đản lại đến rồi!”
“Chàng hỏi đâu. Nó trỏ bóng chàng ở trên vách: – Đây này!”
“Thì ra khi chàng đi vắng, nàng thường đùa trỏ bóng mình mà bảo là cha Đản.”
“Bấy giờ chàng mới tỉnh-ngộ ra nỗi oan của vợ, nhưng đã chẳng làm gì được nữa.”
ÔNG TRẦN THIẾT CHUNG: – Sung sướng thay những người không cần thiết gì hết!
ÔNG CỰ LỢI: – Tôi xin cãi câu ấy: Sung sướng thay những người muốn gì được nấy! Bác cứ cố chấp quá thành ra ương, gàn. Bác giận tôi xin chịu, tôi cứ nói. Không những tôi mà mọi người trên mặt đất này ai cũng phải nhận rằng tiền là huyết mạch. Không có tiền không thể sống được. Mà bác ạ, tiền vị tất đã là xấu xa, bỉ ổi? Tiền mà biết dùng là một cái lợi khí, có thể làm được chán vạn việc từ thiện, danh nghĩa, cao thượng. (Kim tiền, Vi Huyền Đắc)
Nội dung đoạn đối thoại trên xoay quanh vấn đề gì?
Tình yêu chân thành, quyết liệt.
Vấn đề đồng tiền trong cuộc sống.
Mong muốn có được danh vọng, tiền tài.
Giá trị của hạnh phúc.
Trong các cặp câu sau (trích Truyện Kiều của Nguyễn Du), cặp nào dễ suy luận sai do bị hiểu thành quan hệ tất yếu một chiều?
“Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau, / Trải qua một cuộc bể dâu mấy hồi.”
“Có tài mà cậy chi tài, / Chữ tài liền với chữ tai một vần.”
“Thiện căn ở tại lòng ta, / Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài.”
“Ngẫm hay muôn sự tại trời, / Trời kia đã bắt làm người có thân.”
Trung tá Nam hồi tưởng về cuộc trò chuyện với hạ sĩ Lãm:
“Trong đầu anh bỗng hiện lên hình ảnh người hạ sĩ quê ở Hà Nội có cái nhìn lì lợm ngày nào…
Lãm! - Này, bây giờ ta nói chuyện tình anh em, đừng trên dưới gì hết - Vâng, tôi cũng nghĩ như thế -
Nghe nói thời kỳ chốt chặn ở biên giới, cậu là một tay súng tốt? - Vâng, thưa thủ trưởng, cũng có lẽ như thế -
Nhưng chỉ im tiếng súng có mấy tháng thôi, người ta phản ảnh với tôi cậu đã không còn giữ được phẩm chất ấy nữa? - Vâng, nếu gọi như thế là phẩm chất -
Tôi yêu cầu cậu chuyện trò với tôi chân thành và dễ hiểu hơn một chút, và trước hết là xin cậu hãy bỏ giúp đẫn mía trên tay kia đi cho tôi nhờ - Dạ…
Thưa, tôi vẫn luôn luôn chân thành và dễ hiểu đấy chứ ạ!”
(Chu Lai, Phố)
Đoạn hội thoại trên cho thấy điều gì về hạ sĩ Lãm?
Có tài và ngang tàng.
Bất tài và ngang ngược.
Có tài và khiêm cung.
Bất tài và chân thành.
Phương án nào nêu đúng ý nghĩa của phép ẩn dụ trong hai câu thơ sau:
Cha lại dắt con đi trên cát mịn
Ánh nắng chảy đầy vai.
(Những cánh buồm, Hoàng Trung Thông)
Cách nói hàm súc, cô đọng, gợi liên tưởng về vẻ đẹp của ánh nắng trên đôi vai con người.
Cách gợi tả sinh động, hình ảnh của nắng, nắng không còn đơn thuần là “ánh sáng” mà còn hiện ra như là một thực thể có thể cầm, nắm, sờ thấy.
Cách diễn đạt vừa gần gũi, vừa thú vị về vẻ đẹp của ánh nắng trong mối quan hệ với đời sống con người.
Cách diễn đạt giàu hình ảnh, giúp khẳng định sự tồn tại hữu hình của ánh nắng và cũng là vẻ đẹp của tự nhiên.
“Nhớ câu kiến ngĩa bất vi
Làm người thế ấy mới phi anh hùng.”
[...]
“Nhớ câu trọng nghĩa khinh tài
Nào ai chịu lấy của ai làm gì.”
(Lục Vân Tiên, Nguyễn Đình Chiểu)
Dòng nào sau đây không thể hiện cảm xúc và tư tưởng của văn bản?
Lục Vân Tiên hiện lên như một trang anh hùng hảo hán.
Lục Vân Tiên hiện lên như một anh hùng đầy lòng nhân nghĩa.
Hai thành ngữ đã thành công khắc họa tính cách Lục Vân Tiên.
Lục Vân Tiên là hiện thân của đạo lý, chính nghĩa.
Đang xem 10 câu đầu của đề
Đề có tất cả 120 câu. Làm bài để xem trọn đề và nhận kết quả chi tiết.
Đăng nhập để làm bài