Em nghe không, những hoà thanh kỳ diệu
Một mùa thi lại đứng đợi trước thềm
Mắt em đỏ và một mùa hạ đỏ
Tháng năm ngực đầy rực rỡ ước mơ.
Ngọn đèn nào cháy suốt những canh khuya
Mồ hôi mùa hạ rơi nhòe trang vở
Bình yên đấy và cũng nồng nàn đấy
Cả những nhọc nhằn thầm lặng cháy trong em.
Ve lột xác mỗi mùa và day dứt thêm
Treo âm thanh vào nỗi buồn thiếu nữ
Loài hoa đỏ cứ đầy thêm mắt lửa
Em ngày mai rồi sẽ khác ngày xưa?
Mỗi lớp học trò đi nói gì với thầy cô
Ngân ngấn mắt, rưng rưng bàn chân bước
Chiếc bảng đen, chỗ ngồi rưng rưng nhớ
Bài thơ rưng rưng khóc ở ngăn bàn.
Tháng năm nói, mùa đang tràn nắng gió
Lo toan kể sau màu áo học trò
Ngọn đèn khuya dở, bỏ mồ hôi xuống vở
Tháng năm thơ dại, đêm gần dần đi.
Bình minh nào hát bài ca chia li
Ở phía trước những con đường xa mãi
Ve và phượng và tháng năm ngủ lại
Ngày hôm qua gối đầu lên ngày mai.
Câu này chưa có lời giải.
Em nghe không, những hoà thanh kỳ diệu
Một mùa thi lại đứng đợi trước thềm
Mắt em đỏ và một mùa hạ đỏ
Tháng năm ngực đầy rực rỡ ước mơ.
Ngọn đèn nào cháy suốt những canh khuya
Mồ hôi mùa hạ rơi nhòe trang vở
Bình yên đấy và cũng nồng nàn đấy
Cả những nhọc nhằn thầm lặng cháy trong em.
Ve lột xác mỗi mùa và day dứt thêm
Treo âm thanh vào nỗi buồn thiếu nữ
Loài hoa đỏ cứ đầy thêm mắt lửa
Em ngày mai rồi sẽ khác ngày xưa?
Mỗi lớp học trò đi nói gì với thầy cô
Ngân ngấn mắt, rưng rưng bàn chân bước
Chiếc bảng đen, chỗ ngồi rưng rưng nhớ
Bài thơ rưng rưng khóc ở ngăn bàn.
Tháng năm nói, mùa đang tràn nắng gió
Lo toan kể sau màu áo học trò
Ngọn đèn khuya dở, bỏ mồ hôi xuống vở
Tháng năm thơ dại, đêm gần dần đi.
Bình minh nào hát bài ca chia li
Ở phía trước những con đường xa mãi
Ve và phượng và tháng năm ngủ lại
Ngày hôm qua gối đầu lên ngày mai.
Câu này chưa có lời giải.
Em nghe không, những hoà thanh kỳ diệu
Một mùa thi lại đứng đợi trước thềm
Mắt em đỏ và một mùa hạ đỏ
Tháng năm ngực đầy rực rỡ ước mơ.
Ngọn đèn nào cháy suốt những canh khuya
Mồ hôi mùa hạ rơi nhòe trang vở
Bình yên đấy và cũng nồng nàn đấy
Cả những nhọc nhằn thầm lặng cháy trong em.
Ve lột xác mỗi mùa và day dứt thêm
Treo âm thanh vào nỗi buồn thiếu nữ
Loài hoa đỏ cứ đầy thêm mắt lửa
Em ngày mai rồi sẽ khác ngày xưa?
Mỗi lớp học trò đi nói gì với thầy cô
Ngân ngấn mắt, rưng rưng bàn chân bước
Chiếc bảng đen, chỗ ngồi rưng rưng nhớ
Bài thơ rưng rưng khóc ở ngăn bàn.
Tháng năm nói, mùa đang tràn nắng gió
Lo toan kể sau màu áo học trò
Ngọn đèn khuya dở, bỏ mồ hôi xuống vở
Tháng năm thơ dại, đêm gần dần đi.
Bình minh nào hát bài ca chia li
Ở phía trước những con đường xa mãi
Ve và phượng và tháng năm ngủ lại
Ngày hôm qua gối đầu lên ngày mai.
Câu này chưa có lời giải.
Em nghe không, những hoà thanh kỳ diệu
Một mùa thi lại đứng đợi trước thềm
Mắt em đỏ và một mùa hạ đỏ
Tháng năm ngực đầy rực rỡ ước mơ.
Ngọn đèn nào cháy suốt những canh khuya
Mồ hôi mùa hạ rơi nhòe trang vở
Bình yên đấy và cũng nồng nàn đấy
Cả những nhọc nhằn thầm lặng cháy trong em.
Ve lột xác mỗi mùa và day dứt thêm
Treo âm thanh vào nỗi buồn thiếu nữ
Loài hoa đỏ cứ đầy thêm mắt lửa
Em ngày mai rồi sẽ khác ngày xưa?
Mỗi lớp học trò đi nói gì với thầy cô
Ngân ngấn mắt, rưng rưng bàn chân bước
Chiếc bảng đen, chỗ ngồi rưng rưng nhớ
Bài thơ rưng rưng khóc ở ngăn bàn.
Tháng năm nói, mùa đang tràn nắng gió
Lo toan kể sau màu áo học trò
Ngọn đèn khuya dở, bỏ mồ hôi xuống vở
Tháng năm thơ dại, đêm gần dần đi.
Bình minh nào hát bài ca chia li
Ở phía trước những con đường xa mãi
Ve và phượng và tháng năm ngủ lại
Ngày hôm qua gối đầu lên ngày mai.
Câu này chưa có lời giải.
Em nghe không, những hoà thanh kỳ diệu
Một mùa thi lại đứng đợi trước thềm
Mắt em đỏ và một mùa hạ đỏ
Tháng năm ngực đầy rực rỡ ước mơ.
Ngọn đèn nào cháy suốt những canh khuya
Mồ hôi mùa hạ rơi nhòe trang vở
Bình yên đấy và cũng nồng nàn đấy
Cả những nhọc nhằn thầm lặng cháy trong em.
Ve lột xác mỗi mùa và day dứt thêm
Treo âm thanh vào nỗi buồn thiếu nữ
Loài hoa đỏ cứ đầy thêm mắt lửa
Em ngày mai rồi sẽ khác ngày xưa?
Mỗi lớp học trò đi nói gì với thầy cô
Ngân ngấn mắt, rưng rưng bàn chân bước
Chiếc bảng đen, chỗ ngồi rưng rưng nhớ
Bài thơ rưng rưng khóc ở ngăn bàn.
Tháng năm nói, mùa đang tràn nắng gió
Lo toan kể sau màu áo học trò
Ngọn đèn khuya dở, bỏ mồ hôi xuống vở
Tháng năm thơ dại, đêm gần dần đi.
Bình minh nào hát bài ca chia li
Ở phía trước những con đường xa mãi
Ve và phượng và tháng năm ngủ lại
Ngày hôm qua gối đầu lên ngày mai.
Câu này chưa có lời giải.
Giới thiệu “em” là biểu tượng chân thực, xúc động của thế hệ học trò trước ngưỡng cửa trưởng thành.
Làm rõ hình ảnh sĩ tử miệt mài qua “ngọn đèn cháy suốt những canh khuya”, “mồ hôi... rơi nhòe trang vở”.
Qua đó, “em” hiện lên với sự vất vả, nhọc nhằn thầm lặng, bản lĩnh và trách nhiệm với tương lai.
Nêu vẻ đẹp của tâm hồn nhạy cảm, giàu tình cảm qua “đôi mắt đỏ”, bước chân “rưng rưng” lúc chia tay trường lớp.
Đồng thời, “em” mang trong mình ước mơ, sức sống và khát vọng vươn tới những chân trời mới.
Khẳng định “em” vừa kiên cường, vừa thơ ngây, dịu dàng; đại diện cho tuổi học trò đang trưởng thành.
Qua đó, tác giả ngợi ca thế hệ trẻ biết trân trọng quá khứ, sống hết mình và vững bước vào tương lai.
Mở bài giới thiệu nghịch lý: kết nối qua màn hình nhưng dễ mất kết nối với đời sống thực.
Giải thích FOMO là nỗi lo bị bỏ lỡ thông tin, xu hướng, sự kiện hoặc niềm vui trên mạng xã hội; biểu hiện qua việc kiểm tra thông báo, chạy theo xu hướng và xây dựng hình ảnh ảo.
FOMO khiến con người tiêu tốn thời gian lướt mạng, trở thành nô lệ của thuật toán và bỏ lỡ những cuộc trò chuyện, cơ hội học tập, trải nghiệm thực tế.
Việc so sánh với hình ảnh đã chỉnh sửa gây tự ti, trầm cảm; sự xao nhãng làm giảm hiệu suất, bỏ qua cơ hội phát triển và các mối quan hệ bền vững.
Nguyên nhân chủ yếu là thiếu bản lĩnh, thiếu định hướng, sợ cô đơn và tác động gây nghiện của nền tảng xã hội.
Mỗi người trẻ cần rèn tư duy tỉnh thức, hướng tới JOMO, biết bỏ qua điều vô giá trị để tập trung vào mục tiêu, nội lực và cơ hội hiện hữu.
Kết bài khẳng định mạng xã hội chỉ là công cụ, không phải mục tiêu sống.
Bài học nhận thức và hành động: trân trọng hiện tại, đặt điện thoại xuống, dũng cảm nắm bắt cơ hội và xây dựng cuộc đời trong thực tế.
| Câu | 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 |
|---|---|---|---|---|---|---|---|
| Đáp án | Thể thơ: Tám chữ. Dấu hiệu nhận biết: Số chữ (tiếng) trong mỗi dòng thơ chủ yếu là 8 chữ; cách ngắt nhịp linh hoạt (thường là 3/5 hoặc 4/4) và gieo vần chân ở cuối các câu thơ. | Các từ ngữ, hình ảnh cho thấy sự vất vả của “em” là: - Ngọn đèn cháy suốt những canh khuya: Gợi sự thức khuya, miệt mài ôn luyện. - Mồ hôi... rơi nhòe trang vở: Gợi sự nhọc nhằn, vất vả dưới cái nóng mùa hè. - Những nhọc nhằn thầm lặng chảy trong em: Gợi những áp lực, khó khăn về cả thể chất lẫn tinh thần mà học sinh phải vượt qua. | Biện pháp nhân hóa: Gán cho những vật vô tri (bảng đen, chỗ ngồi, bài thơ) những trạng thái cảm xúc của con người như "rưng rưng hát", "rưng rưng khóc". Hiệu quả nghệ thuật: - Làm cho các sự vật trở nên sống động, có tâm hồn, như đang cùng chia sẻ nỗi niềm với con người. - Diễn tả sâu sắc tâm trạng xúc động, luyến tiếc và nỗi buồn chia ly của các bạn học sinh khi phải rời xa mái trường, thầy cô và những kỷ vật gắn liền với tuổi học trò. - Tăng sức gợi hình, gợi cảm và tạo giọng điệu tha thiết, bồi hồi cho đoạn thơ. | Cảm xúc của nhân vật trữ tình có sự vận động theo dòng thời gian và tâm trạng: - Ban đầu: Là cảm giác náo nức xen lẫn hồi hộp, lo âu trước ngưỡng cửa mùa thi và những ước mơ rực rỡ của tuổi trẻ. - Tiếp sau: Là sự thấu cảm về những nhọc nhằn, vất vả trong hành trình ôn luyện và niềm xúc động chân thành, rưng rưng khi nghĩ về thầy cô, lớp học trong giờ phút chia xa. - Cuối cùng: Là sự lắng đọng, chiêm nghiệm về thời gian đã qua và niềm hy vọng, tin tưởng vào hành trình mới ở tương lai. | Câu thơ "Ngày hôm qua gối đầu lên ngày mai" là một hình ảnh ẩn dụ đẹp về sự kế thừa và phát triển của mỗi cá nhân. Trong hành trình trưởng thành, quá khứ (ngày hôm qua) không hề mất đi mà trở thành bệ đỡ, là nền tảng vững chắc cho tương lai (ngày mai). Những trải nghiệm, bài học và cả những nhọc nhằn của tuổi học trò chính là hành trang quý giá để chúng ta tự tin bước vào đời. Sự tiếp nối này khẳng định rằng mọi nỗ lực trong hiện tại đều có giá trị, tạo nên sợi dây liên kết bền chặt giúp con người không ngừng vươn xa nhưng vẫn luôn trân trọng cội nguồn và những ký ức đã nuôi dưỡng tâm hồn mình. | - | - |