Tóm tắt bối cảnh: Sống mãi với Thủ đô là tiểu thuyết lịch sử viết về 60 ngày đêm chiến đấu bảo vệ Hà Nội năm 1946, ca ngợi tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh của quân và dân Thủ đô. Phần đầu tác phẩm tái hiện không khí căng thẳng của Hà Nội trước và trong những ngày đầu toàn quốc kháng chiến. Nhân vật Trần Văn, một giáo viên trẻ, quyết định ở Hà Nội tham gia đội tự vệ chiến đấu. Đoạn văn sau kể về cuộc đối thoại giữa Trần Văn và Loan, một học sinh tinh tế, trước khi Loan tập trung về tổ chiến tranh.
-Loan đi nhé. Khoản vay có thấy vui không?
-Em vui lắm.
-Loan cố gắng vẽ để hoàn thành bản đồ. Bình thường thì đây không phải là công việc của một người học sinh. Nhưng lúc này việc gì đến tay thì ta làm ai. Chúng tôi sẽ không yêu cầu bất cứ điều gì.
Em không cần bất cứ điều gì. Còn hôm trước, em còn lo cho việc học của em, nhưng từ lúc đến đây, thì em yên trí lắm rồi. Em cũng cần nói rõ là em muốn cầm súng giết giặc, chứ không muốn làm công việc tuyên truyền viết lách. Nhưng lúc này, em vui vẻ nhận được công việc này.
Trần Văn chia tay nắm chặt bàn tay lạnh của Loan:
-Chúng ta sẽ còn gặp nhau nhiều. Loan khỏe mạnh luôn nhé.
-Loan quyến rũ không muốn chia tay. Anh muốn nói lên xin biết ơn mình đối với Trần Văn. Đến đây, không những Loan có một công tác nhất định, mà vẫn được yên tâm về thiết kế sinh thái. Thế là Loan được ở lại để góp phần của một tình huống nhỏ vào công việc bảo vệ cái thủ đô mà chỉ riêng cái tên cũng làm anh rung động. Nhưng anh vẫn được tìm thấy khi phải xa Trần Văn. Cuộc chia tay lúc này có một cái gì đó đột ngột, chớp đối với Loan. Anh vẫn cần có người giúp đỡ trong bước khởi đầu bỡ ngỡ.
-Khoản vay nghĩ thế nào? - Trần Văn hỏi - Từ lúc đến đây, Loan thấy thế nào?
-Em thấy mọi người đều sốt sắng. Tất cả các tiêu chuẩn Hà Nội đều được đánh dấu. Một em giày đánh giày cũng xin ở lại. Một người không lương thiện như Long đen mà còn biết nghĩ, hướng chi mình. Em có cảm tưởng rằng rồi đây, dân tộc mình sẽ trong sạch ra,mạnh mẽ hơn lên.
-Tôi cũng tin như vậy.
-Nhưng Long giận dữ bỏ đi thì làm thế nào? Có thể gây nguy hiểm.
-Trên đó vẫn chưa có thật tin anh ta. Mà cũng đúng thôi, những người như thế thì làm sao mau chóng mà tin được ngay. Nhưng đây là lúc cái lương tâm của một con người đang thức dậy. Phải có một tấm lòng yêu chân thành mới làm cho những đống tro tàn cháy lại. Sự lạnh lùng của tình cảm không bao giờ nghiên cứu được một người. Tôi sẽ gặp lại anh ta. Họ còn đáng quý hơn rất nhiều người lạnh nhạt với thời gian, những người nghĩ gì ngoài cái thân của họ.
Trần Văn cười một cái xác mai. Anh muốn chỉ vợ chồng Trình. Câu nói khinh bạc của trình sáng ngày ở nhà ga vẫn còn làm cho anh hưng tức. Anh gói vai:
-Cái giá trị của con người đã được xác định lại hết, Loan ạ. Rồi đây, ai là người thiết tha với thủ đô, ai là người chỉ có cái thùng phù hoa, sẽ rõ cả ra. Nhưng đấy là chuyện khác. Còn chúng ta thì công việc đã rõ ràng rồi. Chúng tôi ở lại. Đã quyết định hiện tại. Chúng ta sắp đi vào một con đường mà sống chết chỉ là một. Không biết Loan nghĩ thế nào, chứ riêng tôi, tôi không thoải mái rằng tôi sẽ sống hay chết trong cuộc chiến đấu này. Điều quan trọng là chúng ta có mặt. Còn sống, chúng ta sẽ được nhìn thấy thủ đô ngàn năm không còn bóng giặc. Chết, chúng ta sẽ có cái tự hào của một thế hệ đã sinh lần cuối cùng cho tự do của Tổ quốc. Chúng ta là những người nô lệ cuối cùng đồng thời cũng là những người đầu tiên. Tôi đã thấy rõ. Sống tức là có mặt ở những nơi cần đến chúng ta. Tôi đã nhiều lúc vắng mặt rồi. Thật đáng buồn cho những phía bên ngoài.
Tóm tắt bối cảnh: Sống mãi với Thủ đô là tiểu thuyết lịch sử viết về 60 ngày đêm chiến đấu bảo vệ Hà Nội năm 1946, ca ngợi tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh của quân và dân Thủ đô. Phần đầu tác phẩm tái hiện không khí căng thẳng của Hà Nội trước và trong những ngày đầu toàn quốc kháng chiến. Nhân vật Trần Văn, một giáo viên trẻ, quyết định ở Hà Nội tham gia đội tự vệ chiến đấu. Đoạn văn sau kể về cuộc đối thoại giữa Trần Văn và Loan, một học sinh tinh tế, trước khi Loan tập trung về tổ chiến tranh.
-Loan đi nhé. Khoản vay có thấy vui không?
-Em vui lắm.
-Loan cố gắng vẽ để hoàn thành bản đồ. Bình thường thì đây không phải là công việc của một người học sinh. Nhưng lúc này việc gì đến tay thì ta làm ai. Chúng tôi sẽ không yêu cầu bất cứ điều gì.
Em không cần bất cứ điều gì. Còn hôm trước, em còn lo cho việc học của em, nhưng từ lúc đến đây, thì em yên trí lắm rồi. Em cũng cần nói rõ là em muốn cầm súng giết giặc, chứ không muốn làm công việc tuyên truyền viết lách. Nhưng lúc này, em vui vẻ nhận được công việc này.
Trần Văn chia tay nắm chặt bàn tay lạnh của Loan:
-Chúng ta sẽ còn gặp nhau nhiều. Loan khỏe mạnh luôn nhé.
-Loan quyến rũ không muốn chia tay. Anh muốn nói lên xin biết ơn mình đối với Trần Văn. Đến đây, không những Loan có một công tác nhất định, mà vẫn được yên tâm về thiết kế sinh thái. Thế là Loan được ở lại để góp phần của một tình huống nhỏ vào công việc bảo vệ cái thủ đô mà chỉ riêng cái tên cũng làm anh rung động. Nhưng anh vẫn được tìm thấy khi phải xa Trần Văn. Cuộc chia tay lúc này có một cái gì đó đột ngột, chớp đối với Loan. Anh vẫn cần có người giúp đỡ trong bước khởi đầu bỡ ngỡ.
-Khoản vay nghĩ thế nào? - Trần Văn hỏi - Từ lúc đến đây, Loan thấy thế nào?
-Em thấy mọi người đều sốt sắng. Tất cả các tiêu chuẩn Hà Nội đều được đánh dấu. Một em giày đánh giày cũng xin ở lại. Một người không lương thiện như Long đen mà còn biết nghĩ, hướng chi mình. Em có cảm tưởng rằng rồi đây, dân tộc mình sẽ trong sạch ra,mạnh mẽ hơn lên.
-Tôi cũng tin như vậy.
-Nhưng Long giận dữ bỏ đi thì làm thế nào? Có thể gây nguy hiểm.
-Trên đó vẫn chưa có thật tin anh ta. Mà cũng đúng thôi, những người như thế thì làm sao mau chóng mà tin được ngay. Nhưng đây là lúc cái lương tâm của một con người đang thức dậy. Phải có một tấm lòng yêu chân thành mới làm cho những đống tro tàn cháy lại. Sự lạnh lùng của tình cảm không bao giờ nghiên cứu được một người. Tôi sẽ gặp lại anh ta. Họ còn đáng quý hơn rất nhiều người lạnh nhạt với thời gian, những người nghĩ gì ngoài cái thân của họ.
Trần Văn cười một cái xác mai. Anh muốn chỉ vợ chồng Trình. Câu nói khinh bạc của trình sáng ngày ở nhà ga vẫn còn làm cho anh hưng tức. Anh gói vai:
-Cái giá trị của con người đã được xác định lại hết, Loan ạ. Rồi đây, ai là người thiết tha với thủ đô, ai là người chỉ có cái thùng phù hoa, sẽ rõ cả ra. Nhưng đấy là chuyện khác. Còn chúng ta thì công việc đã rõ ràng rồi. Chúng tôi ở lại. Đã quyết định hiện tại. Chúng ta sắp đi vào một con đường mà sống chết chỉ là một. Không biết Loan nghĩ thế nào, chứ riêng tôi, tôi không thoải mái rằng tôi sẽ sống hay chết trong cuộc chiến đấu này. Điều quan trọng là chúng ta có mặt. Còn sống, chúng ta sẽ được nhìn thấy thủ đô ngàn năm không còn bóng giặc. Chết, chúng ta sẽ có cái tự hào của một thế hệ đã sinh lần cuối cùng cho tự do của Tổ quốc. Chúng ta là những người nô lệ cuối cùng đồng thời cũng là những người đầu tiên. Tôi đã thấy rõ. Sống tức là có mặt ở những nơi cần đến chúng ta. Tôi đã nhiều lúc vắng mặt rồi. Thật đáng buồn cho những phía bên ngoài.
Tóm tắt bối cảnh: Sống mãi với Thủ đô là tiểu thuyết lịch sử viết về 60 ngày đêm chiến đấu bảo vệ Hà Nội năm 1946, ca ngợi tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh của quân và dân Thủ đô. Phần đầu tác phẩm tái hiện không khí căng thẳng của Hà Nội trước và trong những ngày đầu toàn quốc kháng chiến. Nhân vật Trần Văn, một giáo viên trẻ, quyết định ở Hà Nội tham gia đội tự vệ chiến đấu. Đoạn văn sau kể về cuộc đối thoại giữa Trần Văn và Loan, một học sinh tinh tế, trước khi Loan tập trung về tổ chiến tranh.
-Loan đi nhé. Khoản vay có thấy vui không?
-Em vui lắm.
-Loan cố gắng vẽ để hoàn thành bản đồ. Bình thường thì đây không phải là công việc của một người học sinh. Nhưng lúc này việc gì đến tay thì ta làm ai. Chúng tôi sẽ không yêu cầu bất cứ điều gì.
Em không cần bất cứ điều gì. Còn hôm trước, em còn lo cho việc học của em, nhưng từ lúc đến đây, thì em yên trí lắm rồi. Em cũng cần nói rõ là em muốn cầm súng giết giặc, chứ không muốn làm công việc tuyên truyền viết lách. Nhưng lúc này, em vui vẻ nhận được công việc này.
Trần Văn chia tay nắm chặt bàn tay lạnh của Loan:
-Chúng ta sẽ còn gặp nhau nhiều. Loan khỏe mạnh luôn nhé.
-Loan quyến rũ không muốn chia tay. Anh muốn nói lên xin biết ơn mình đối với Trần Văn. Đến đây, không những Loan có một công tác nhất định, mà vẫn được yên tâm về thiết kế sinh thái. Thế là Loan được ở lại để góp phần của một tình huống nhỏ vào công việc bảo vệ cái thủ đô mà chỉ riêng cái tên cũng làm anh rung động. Nhưng anh vẫn được tìm thấy khi phải xa Trần Văn. Cuộc chia tay lúc này có một cái gì đó đột ngột, chớp đối với Loan. Anh vẫn cần có người giúp đỡ trong bước khởi đầu bỡ ngỡ.
-Khoản vay nghĩ thế nào? - Trần Văn hỏi - Từ lúc đến đây, Loan thấy thế nào?
-Em thấy mọi người đều sốt sắng. Tất cả các tiêu chuẩn Hà Nội đều được đánh dấu. Một em giày đánh giày cũng xin ở lại. Một người không lương thiện như Long đen mà còn biết nghĩ, hướng chi mình. Em có cảm tưởng rằng rồi đây, dân tộc mình sẽ trong sạch ra,mạnh mẽ hơn lên.
-Tôi cũng tin như vậy.
-Nhưng Long giận dữ bỏ đi thì làm thế nào? Có thể gây nguy hiểm.
-Trên đó vẫn chưa có thật tin anh ta. Mà cũng đúng thôi, những người như thế thì làm sao mau chóng mà tin được ngay. Nhưng đây là lúc cái lương tâm của một con người đang thức dậy. Phải có một tấm lòng yêu chân thành mới làm cho những đống tro tàn cháy lại. Sự lạnh lùng của tình cảm không bao giờ nghiên cứu được một người. Tôi sẽ gặp lại anh ta. Họ còn đáng quý hơn rất nhiều người lạnh nhạt với thời gian, những người nghĩ gì ngoài cái thân của họ.
Trần Văn cười một cái xác mai. Anh muốn chỉ vợ chồng Trình. Câu nói khinh bạc của trình sáng ngày ở nhà ga vẫn còn làm cho anh hưng tức. Anh gói vai:
-Cái giá trị của con người đã được xác định lại hết, Loan ạ. Rồi đây, ai là người thiết tha với thủ đô, ai là người chỉ có cái thùng phù hoa, sẽ rõ cả ra. Nhưng đấy là chuyện khác. Còn chúng ta thì công việc đã rõ ràng rồi. Chúng tôi ở lại. Đã quyết định hiện tại. Chúng ta sắp đi vào một con đường mà sống chết chỉ là một. Không biết Loan nghĩ thế nào, chứ riêng tôi, tôi không thoải mái rằng tôi sẽ sống hay chết trong cuộc chiến đấu này. Điều quan trọng là chúng ta có mặt. Còn sống, chúng ta sẽ được nhìn thấy thủ đô ngàn năm không còn bóng giặc. Chết, chúng ta sẽ có cái tự hào của một thế hệ đã sinh lần cuối cùng cho tự do của Tổ quốc. Chúng ta là những người nô lệ cuối cùng đồng thời cũng là những người đầu tiên. Tôi đã thấy rõ. Sống tức là có mặt ở những nơi cần đến chúng ta. Tôi đã nhiều lúc vắng mặt rồi. Thật đáng buồn cho những phía bên ngoài.
Nêu hiệu quả của việc sử dụng các từ trái nghĩa trong câu văn sau: Chúng ta là những người nô lệ cuối cùng đồng thời cũng là những người tự do đầu tiên.
Tóm tắt bối cảnh: Sống mãi với Thủ đô là tiểu thuyết lịch sử viết về 60 ngày đêm chiến đấu bảo vệ Hà Nội năm 1946, ca ngợi tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh của quân và dân Thủ đô. Phần đầu tác phẩm tái hiện không khí căng thẳng của Hà Nội trước và trong những ngày đầu toàn quốc kháng chiến. Nhân vật Trần Văn, một giáo viên trẻ, quyết định ở Hà Nội tham gia đội tự vệ chiến đấu. Đoạn văn sau kể về cuộc đối thoại giữa Trần Văn và Loan, một học sinh tinh tế, trước khi Loan tập trung về tổ chiến tranh.
-Loan đi nhé. Khoản vay có thấy vui không?
-Em vui lắm.
-Loan cố gắng vẽ để hoàn thành bản đồ. Bình thường thì đây không phải là công việc của một người học sinh. Nhưng lúc này việc gì đến tay thì ta làm ai. Chúng tôi sẽ không yêu cầu bất cứ điều gì.
Em không cần bất cứ điều gì. Còn hôm trước, em còn lo cho việc học của em, nhưng từ lúc đến đây, thì em yên trí lắm rồi. Em cũng cần nói rõ là em muốn cầm súng giết giặc, chứ không muốn làm công việc tuyên truyền viết lách. Nhưng lúc này, em vui vẻ nhận được công việc này.
Trần Văn chia tay nắm chặt bàn tay lạnh của Loan:
-Chúng ta sẽ còn gặp nhau nhiều. Loan khỏe mạnh luôn nhé.
-Loan quyến rũ không muốn chia tay. Anh muốn nói lên xin biết ơn mình đối với Trần Văn. Đến đây, không những Loan có một công tác nhất định, mà vẫn được yên tâm về thiết kế sinh thái. Thế là Loan được ở lại để góp phần của một tình huống nhỏ vào công việc bảo vệ cái thủ đô mà chỉ riêng cái tên cũng làm anh rung động. Nhưng anh vẫn được tìm thấy khi phải xa Trần Văn. Cuộc chia tay lúc này có một cái gì đó đột ngột, chớp đối với Loan. Anh vẫn cần có người giúp đỡ trong bước khởi đầu bỡ ngỡ.
-Khoản vay nghĩ thế nào? - Trần Văn hỏi - Từ lúc đến đây, Loan thấy thế nào?
-Em thấy mọi người đều sốt sắng. Tất cả các tiêu chuẩn Hà Nội đều được đánh dấu. Một em giày đánh giày cũng xin ở lại. Một người không lương thiện như Long đen mà còn biết nghĩ, hướng chi mình. Em có cảm tưởng rằng rồi đây, dân tộc mình sẽ trong sạch ra,mạnh mẽ hơn lên.
-Tôi cũng tin như vậy.
-Nhưng Long giận dữ bỏ đi thì làm thế nào? Có thể gây nguy hiểm.
-Trên đó vẫn chưa có thật tin anh ta. Mà cũng đúng thôi, những người như thế thì làm sao mau chóng mà tin được ngay. Nhưng đây là lúc cái lương tâm của một con người đang thức dậy. Phải có một tấm lòng yêu chân thành mới làm cho những đống tro tàn cháy lại. Sự lạnh lùng của tình cảm không bao giờ nghiên cứu được một người. Tôi sẽ gặp lại anh ta. Họ còn đáng quý hơn rất nhiều người lạnh nhạt với thời gian, những người nghĩ gì ngoài cái thân của họ.
Trần Văn cười một cái xác mai. Anh muốn chỉ vợ chồng Trình. Câu nói khinh bạc của trình sáng ngày ở nhà ga vẫn còn làm cho anh hưng tức. Anh gói vai:
-Cái giá trị của con người đã được xác định lại hết, Loan ạ. Rồi đây, ai là người thiết tha với thủ đô, ai là người chỉ có cái thùng phù hoa, sẽ rõ cả ra. Nhưng đấy là chuyện khác. Còn chúng ta thì công việc đã rõ ràng rồi. Chúng tôi ở lại. Đã quyết định hiện tại. Chúng ta sắp đi vào một con đường mà sống chết chỉ là một. Không biết Loan nghĩ thế nào, chứ riêng tôi, tôi không thoải mái rằng tôi sẽ sống hay chết trong cuộc chiến đấu này. Điều quan trọng là chúng ta có mặt. Còn sống, chúng ta sẽ được nhìn thấy thủ đô ngàn năm không còn bóng giặc. Chết, chúng ta sẽ có cái tự hào của một thế hệ đã sinh lần cuối cùng cho tự do của Tổ quốc. Chúng ta là những người nô lệ cuối cùng đồng thời cũng là những người đầu tiên. Tôi đã thấy rõ. Sống tức là có mặt ở những nơi cần đến chúng ta. Tôi đã nhiều lúc vắng mặt rồi. Thật đáng buồn cho những phía bên ngoài.
Anh/chị hiểu như thế nào về nghĩa của câu Sống tức là có mặt ở những nơi cần đến chúng ta trong văn bản?
Tóm tắt bối cảnh: Sống mãi với Thủ đô là tiểu thuyết lịch sử viết về 60 ngày đêm chiến đấu bảo vệ Hà Nội năm 1946, ca ngợi tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh của quân và dân Thủ đô. Phần đầu tác phẩm tái hiện không khí căng thẳng của Hà Nội trước và trong những ngày đầu toàn quốc kháng chiến. Nhân vật Trần Văn, một giáo viên trẻ, quyết định ở Hà Nội tham gia đội tự vệ chiến đấu. Đoạn văn sau kể về cuộc đối thoại giữa Trần Văn và Loan, một học sinh tinh tế, trước khi Loan tập trung về tổ chiến tranh.
-Loan đi nhé. Khoản vay có thấy vui không?
-Em vui lắm.
-Loan cố gắng vẽ để hoàn thành bản đồ. Bình thường thì đây không phải là công việc của một người học sinh. Nhưng lúc này việc gì đến tay thì ta làm ai. Chúng tôi sẽ không yêu cầu bất cứ điều gì.
Em không cần bất cứ điều gì. Còn hôm trước, em còn lo cho việc học của em, nhưng từ lúc đến đây, thì em yên trí lắm rồi. Em cũng cần nói rõ là em muốn cầm súng giết giặc, chứ không muốn làm công việc tuyên truyền viết lách. Nhưng lúc này, em vui vẻ nhận được công việc này.
Trần Văn chia tay nắm chặt bàn tay lạnh của Loan:
-Chúng ta sẽ còn gặp nhau nhiều. Loan khỏe mạnh luôn nhé.
-Loan quyến rũ không muốn chia tay. Anh muốn nói lên xin biết ơn mình đối với Trần Văn. Đến đây, không những Loan có một công tác nhất định, mà vẫn được yên tâm về thiết kế sinh thái. Thế là Loan được ở lại để góp phần của một tình huống nhỏ vào công việc bảo vệ cái thủ đô mà chỉ riêng cái tên cũng làm anh rung động. Nhưng anh vẫn được tìm thấy khi phải xa Trần Văn. Cuộc chia tay lúc này có một cái gì đó đột ngột, chớp đối với Loan. Anh vẫn cần có người giúp đỡ trong bước khởi đầu bỡ ngỡ.
-Khoản vay nghĩ thế nào? - Trần Văn hỏi - Từ lúc đến đây, Loan thấy thế nào?
-Em thấy mọi người đều sốt sắng. Tất cả các tiêu chuẩn Hà Nội đều được đánh dấu. Một em giày đánh giày cũng xin ở lại. Một người không lương thiện như Long đen mà còn biết nghĩ, hướng chi mình. Em có cảm tưởng rằng rồi đây, dân tộc mình sẽ trong sạch ra,mạnh mẽ hơn lên.
-Tôi cũng tin như vậy.
-Nhưng Long giận dữ bỏ đi thì làm thế nào? Có thể gây nguy hiểm.
-Trên đó vẫn chưa có thật tin anh ta. Mà cũng đúng thôi, những người như thế thì làm sao mau chóng mà tin được ngay. Nhưng đây là lúc cái lương tâm của một con người đang thức dậy. Phải có một tấm lòng yêu chân thành mới làm cho những đống tro tàn cháy lại. Sự lạnh lùng của tình cảm không bao giờ nghiên cứu được một người. Tôi sẽ gặp lại anh ta. Họ còn đáng quý hơn rất nhiều người lạnh nhạt với thời gian, những người nghĩ gì ngoài cái thân của họ.
Trần Văn cười một cái xác mai. Anh muốn chỉ vợ chồng Trình. Câu nói khinh bạc của trình sáng ngày ở nhà ga vẫn còn làm cho anh hưng tức. Anh gói vai:
-Cái giá trị của con người đã được xác định lại hết, Loan ạ. Rồi đây, ai là người thiết tha với thủ đô, ai là người chỉ có cái thùng phù hoa, sẽ rõ cả ra. Nhưng đấy là chuyện khác. Còn chúng ta thì công việc đã rõ ràng rồi. Chúng tôi ở lại. Đã quyết định hiện tại. Chúng ta sắp đi vào một con đường mà sống chết chỉ là một. Không biết Loan nghĩ thế nào, chứ riêng tôi, tôi không thoải mái rằng tôi sẽ sống hay chết trong cuộc chiến đấu này. Điều quan trọng là chúng ta có mặt. Còn sống, chúng ta sẽ được nhìn thấy thủ đô ngàn năm không còn bóng giặc. Chết, chúng ta sẽ có cái tự hào của một thế hệ đã sinh lần cuối cùng cho tự do của Tổ quốc. Chúng ta là những người nô lệ cuối cùng đồng thời cũng là những người đầu tiên. Tôi đã thấy rõ. Sống tức là có mặt ở những nơi cần đến chúng ta. Tôi đã nhiều lúc vắng mặt rồi. Thật đáng buồn cho những phía bên ngoài.
Hai ngữ liệu sau đây có sự tương đồng nào về ý nghĩa?
- Sự lạnh lẽo của tình cảm không bao giờ cứu vớt được một con người.
(Sống mãi với Thủ đô, Nguyễn Huy Tưởng)
- Có gì đẹp trên đời hơn thế
Người yêu người, sống để yêu nhau
(Bài ca mùa xuân 1961, Tố Hữu)
Có ý kiến cho rằng: Trưởng thành là khi biết sống có trách nhiệm.
Anh/Chị hãy viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ của bản thân về ý kiến trên.