Trên đời này vốn không có việc gì hoàn mỹ, càng không có người hoàn hảo. Ai cũng có khuyết điểm và ưu điểm. Chúng ta không nên chỉ nhắm vào khuyết điểm của người khác, mà hãy biết tán thưởng và khẳng định, cổ vũ điểm tốt của họ. Như thế chúng ta mới có thể cho người khác dũng khí và sức mạnh, mới khiến người khác cảm nhận được sự chân thành và thiện ý của mình, mới được người khác tin tưởng và tôn trọng.
[...]
Đại dương rộng lớn mới có thể chứa được ngàn sông, người có tấm lòng độ lượng mới có thể bao dung tất cả. Bao dung và tán thưởng người khác không chỉ là thái độ mà còn là một phong độ đỉnh cao.
Đại danh hào nổi tiếng nước Pháp Victor Hugo đã từng nói: "Thứ rộng lớn nhất thế gian là biển cả, rộng hơn biển cả là bầu trời, rộng hơn bầu trời chính là lòng người". Thật vậy, trên thế giới này không có không gian nào rộng hơn lòng người. Cho nên chúng ta đừng bao giờ tự coi nhẹ bản thân, cũng đừng tự cao tự đại, hãy dùng tấm lòng rộng lượng của mình để bao dung cuộc sống, tán thưởng ưu điểm của người khác. Như thể không những chúng ta có tự tin và niềm khích lệ, mà còn thể hiện được tầm nhận thức và khẳng định mình.
Trên đời này vốn không có việc gì hoàn mỹ, càng không có người hoàn hảo. Ai cũng có khuyết điểm và ưu điểm. Chúng ta không nên chỉ nhắm vào khuyết điểm của người khác, mà hãy biết tán thưởng và khẳng định, cổ vũ điểm tốt của họ. Như thế chúng ta mới có thể cho người khác dũng khí và sức mạnh, mới khiến người khác cảm nhận được sự chân thành và thiện ý của mình, mới được người khác tin tưởng và tôn trọng.
[...]
Đại dương rộng lớn mới có thể chứa được ngàn sông, người có tấm lòng độ lượng mới có thể bao dung tất cả. Bao dung và tán thưởng người khác không chỉ là thái độ mà còn là một phong độ đỉnh cao.
Đại danh hào nổi tiếng nước Pháp Victor Hugo đã từng nói: "Thứ rộng lớn nhất thế gian là biển cả, rộng hơn biển cả là bầu trời, rộng hơn bầu trời chính là lòng người". Thật vậy, trên thế giới này không có không gian nào rộng hơn lòng người. Cho nên chúng ta đừng bao giờ tự coi nhẹ bản thân, cũng đừng tự cao tự đại, hãy dùng tấm lòng rộng lượng của mình để bao dung cuộc sống, tán thưởng ưu điểm của người khác. Như thể không những chúng ta có tự tin và niềm khích lệ, mà còn thể hiện được tầm nhận thức và khẳng định mình.
Trên đời này vốn không có việc gì hoàn mỹ, càng không có người hoàn hảo. Ai cũng có khuyết điểm và ưu điểm. Chúng ta không nên chỉ nhắm vào khuyết điểm của người khác, mà hãy biết tán thưởng và khẳng định, cổ vũ điểm tốt của họ. Như thế chúng ta mới có thể cho người khác dũng khí và sức mạnh, mới khiến người khác cảm nhận được sự chân thành và thiện ý của mình, mới được người khác tin tưởng và tôn trọng.
[...]
Đại dương rộng lớn mới có thể chứa được ngàn sông, người có tấm lòng độ lượng mới có thể bao dung tất cả. Bao dung và tán thưởng người khác không chỉ là thái độ mà còn là một phong độ đỉnh cao.
Đại danh hào nổi tiếng nước Pháp Victor Hugo đã từng nói: "Thứ rộng lớn nhất thế gian là biển cả, rộng hơn biển cả là bầu trời, rộng hơn bầu trời chính là lòng người". Thật vậy, trên thế giới này không có không gian nào rộng hơn lòng người. Cho nên chúng ta đừng bao giờ tự coi nhẹ bản thân, cũng đừng tự cao tự đại, hãy dùng tấm lòng rộng lượng của mình để bao dung cuộc sống, tán thưởng ưu điểm của người khác. Như thể không những chúng ta có tự tin và niềm khích lệ, mà còn thể hiện được tầm nhận thức và khẳng định mình.
Phân tích hiệu quả của việc trích dẫn ý kiến trúc: “Thứ rộng lớn nhất thế gian là biển cả,rộng hơn biển cả là bầu trời, rộng hơn bầu trời chính là lòng người.”
Trên đời này vốn không có việc gì hoàn mỹ, càng không có người hoàn hảo. Ai cũng có khuyết điểm và ưu điểm. Chúng ta không nên chỉ nhắm vào khuyết điểm của người khác, mà hãy biết tán thưởng và khẳng định, cổ vũ điểm tốt của họ. Như thế chúng ta mới có thể cho người khác dũng khí và sức mạnh, mới khiến người khác cảm nhận được sự chân thành và thiện ý của mình, mới được người khác tin tưởng và tôn trọng.
[...]
Đại dương rộng lớn mới có thể chứa được ngàn sông, người có tấm lòng độ lượng mới có thể bao dung tất cả. Bao dung và tán thưởng người khác không chỉ là thái độ mà còn là một phong độ đỉnh cao.
Đại danh hào nổi tiếng nước Pháp Victor Hugo đã từng nói: "Thứ rộng lớn nhất thế gian là biển cả, rộng hơn biển cả là bầu trời, rộng hơn bầu trời chính là lòng người". Thật vậy, trên thế giới này không có không gian nào rộng hơn lòng người. Cho nên chúng ta đừng bao giờ tự coi nhẹ bản thân, cũng đừng tự cao tự đại, hãy dùng tấm lòng rộng lượng của mình để bao dung cuộc sống, tán thưởng ưu điểm của người khác. Như thể không những chúng ta có tự tin và niềm khích lệ, mà còn thể hiện được tầm nhận thức và khẳng định mình.
Trên đời này vốn không có việc gì hoàn mỹ, càng không có người hoàn hảo. Ai cũng có khuyết điểm và ưu điểm. Chúng ta không nên chỉ nhắm vào khuyết điểm của người khác, mà hãy biết tán thưởng và khẳng định, cổ vũ điểm tốt của họ. Như thế chúng ta mới có thể cho người khác dũng khí và sức mạnh, mới khiến người khác cảm nhận được sự chân thành và thiện ý của mình, mới được người khác tin tưởng và tôn trọng.
[...]
Đại dương rộng lớn mới có thể chứa được ngàn sông, người có tấm lòng độ lượng mới có thể bao dung tất cả. Bao dung và tán thưởng người khác không chỉ là thái độ mà còn là một phong độ đỉnh cao.
Đại danh hào nổi tiếng nước Pháp Victor Hugo đã từng nói: "Thứ rộng lớn nhất thế gian là biển cả, rộng hơn biển cả là bầu trời, rộng hơn bầu trời chính là lòng người". Thật vậy, trên thế giới này không có không gian nào rộng hơn lòng người. Cho nên chúng ta đừng bao giờ tự coi nhẹ bản thân, cũng đừng tự cao tự đại, hãy dùng tấm lòng rộng lượng của mình để bao dung cuộc sống, tán thưởng ưu điểm của người khác. Như thể không những chúng ta có tự tin và niềm khích lệ, mà còn thể hiện được tầm nhận thức và khẳng định mình.
Anh/Chị hãy viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) so sánh, đánh giá vẻ đẹp của bức tranh mùa thu trong hai đoạn thơ trên:
Lá thấp cành cao gió đuổi nhau,
Góc vườn rụng vội chiếc mo cau.
Trái na mở mắt, nhìn ngơ ngác,
Đàn kiến trường chinh tự thuở nào.
Lúa trổ đòng tơ, ngậm cốm non,
Lá dài vươn sắc lưỡi gươm con.
Tiếng chim mách lẻo cây hồng chín,
Điểm nhạt da trời những chấm son.
(Trích “Chiều thu”, Nguyễn Bính)
Chiều thu trong, lá trúc vờn đẹp quá.
Lá mía xanh nhung quạt vào mái rạ
Tiếng lao xao như ai ngả nón chào.
Hoa mướp cuối mùa vàng rực như sao,
Giếng trong lẻo, trời xanh in thăm thẳm.
Chiều thu quê hương sao mà đằm thắm!
Tôi bước giữa vườn, bạn với hàng cau
Hút nắng tơ vàng như những đài cao
Đứng lồng lộng, thu tiếng chiều vàng rợi.
Vồng khoai lang xoè lá ra nằm sưởi
Cùng với gà mẹ xoè cánh ấp con.
Ở trước sân hà mấy đống gạch son,
Hố vôi trắng nằm đợi ngày xây dựng.
(Trích “Chiều thu quê hương”, Huy Cận)