Đề ôn tập ĐGNL ĐHQG TP.HCM năm 2025 - Mã đề 22

Đánh giá Năng lực V-ACTNăm 2025120 câuChuẩn GDPT mới

Ngữ văn

Câu 1

(Khái lược: Đoạn trích dưới đây nằm ở phần giữa của truyện ngắn Gió lẻ, khi nhân vật “em” đang dừng lại trên đường. Từ những cảm giác rất thật, lời kể của “em” dần chuyển sang những suy nghĩ kín đáo hơn. Sau đoạn này, mạch chuyện tiếp tục đi theo hành trình và các tình huống nảy sinh quanh “em”).

[...] Em luôn có cảm giác mình nôn ra máu. Cứ sau mỗi trận nôn, người em rã ra, kiệt sức, không nghe tiếng máu chảy, tim thì cứ co bóp khan. Em thấy mình rất gần bờ chết, chỉ cách một gót chân thôi, em sẽ rơi vào dòng nước đen ngòm, rồi thì chìm xuống, mãi mãi.

Gió lẻ làm người ta phải quan tâm nhiều tới chỗ ngủ. Không thể bạ đâu nằm đó, trên sạp hàng hay sàn xe. Không thể ngủ trong cơn đùa nghịch dằng dai của những cơn gió bị xé nhỏ bởi một bàn tay vô hình. Những cơn buốt lạnh chợt tới, chợt đi, thảng thốt. Đắp một tấm mền cũng là một cuộc tranh đấu nhỏ, bởi không biết bao giờ gió sẽ tới, trong thời gian đó, người ướt đẫm mồ hôi.

Em luôn có cảm giác mình nôn ra máu. Có thể là vì quá nhiều mùi người, mùi hơi thở, mồ hôi, nước bọt. Có thể vì tiếng nói của con người. Mỗi lần họ cười nói, tim em lại thắt lại, và cổ họng em cong lên. Em không biết phải làm gì với khả năng kỳ dị của mình, khi nghe được nhịp tim người khác, nghe được máu chảy trong người họ, nghe được cả những điều chưa kịp nói ra.

Có thứ âm thanh của con người vẫn còn đẹp, đó là tiếng khóc. Em từng nghe tiếng khóc của một người đàn bà, óng suốt, đen nhức nỗi buồn, không lẫn màu chua xót hay giận dữ. Nó thăm thẳm, như một cái biển sâu và tối mà người ta ngụp lặn chỉ với đôi tay.

Nhưng phần lớn tiếng nói của con người khiến em buồn nôn. Bởi nói-giống-người thì người ta phải nói những lời dối, gây đau, nói để giày vò nhau. Em sợ điều đó. Nên em chọn cách im lặng, hoặc nói theo kiểu của chim, của chó, của những con vật không dùng tiếng kêu để làm tổn thương nhau. [...]

(Nguyễn Ngọc Tư, trích Gió lẻ, NXB Trẻ)

Đoạn trích được trần thuật theo ngôi kể nào?

A

Ngôi thứ ba, người kể trực tiếp bộc lộ cảm giác cá nhân

B

Ngôi thứ nhất, người kể quan sát và phản tư nội tâm

C

Ngôi thứ nhất, người kể hồi cố sự việc đã qua

D

Ngôi thứ ba, người kể tái hiện trải nghiệm sống

Câu 2

(Khái lược: Đoạn trích dưới đây nằm ở phần giữa của truyện ngắn Gió lẻ, khi nhân vật “em” đang dừng lại trên đường. Từ những cảm giác rất thật, lời kể của “em” dần chuyển sang những suy nghĩ kín đáo hơn. Sau đoạn này, mạch chuyện tiếp tục đi theo hành trình và các tình huống nảy sinh quanh “em”).

[...] Em luôn có cảm giác mình nôn ra máu. Cứ sau mỗi trận nôn, người em rã ra, kiệt sức, không nghe tiếng máu chảy, tim thì cứ co bóp khan. Em thấy mình rất gần bờ chết, chỉ cách một gót chân thôi, em sẽ rơi vào dòng nước đen ngòm, rồi thì chìm xuống, mãi mãi.

Gió lẻ làm người ta phải quan tâm nhiều tới chỗ ngủ. Không thể bạ đâu nằm đó, trên sạp hàng hay sàn xe. Không thể ngủ trong cơn đùa nghịch dằng dai của những cơn gió bị xé nhỏ bởi một bàn tay vô hình. Những cơn buốt lạnh chợt tới, chợt đi, thảng thốt. Đắp một tấm mền cũng là một cuộc tranh đấu nhỏ, bởi không biết bao giờ gió sẽ tới, trong thời gian đó, người ướt đẫm mồ hôi.

Em luôn có cảm giác mình nôn ra máu. Có thể là vì quá nhiều mùi người, mùi hơi thở, mồ hôi, nước bọt. Có thể vì tiếng nói của con người. Mỗi lần họ cười nói, tim em lại thắt lại, và cổ họng em cong lên. Em không biết phải làm gì với khả năng kỳ dị của mình, khi nghe được nhịp tim người khác, nghe được máu chảy trong người họ, nghe được cả những điều chưa kịp nói ra.

Có thứ âm thanh của con người vẫn còn đẹp, đó là tiếng khóc. Em từng nghe tiếng khóc của một người đàn bà, óng suốt, đen nhức nỗi buồn, không lẫn màu chua xót hay giận dữ. Nó thăm thẳm, như một cái biển sâu và tối mà người ta ngụp lặn chỉ với đôi tay.

Nhưng phần lớn tiếng nói của con người khiến em buồn nôn. Bởi nói-giống-người thì người ta phải nói những lời dối, gây đau, nói để giày vò nhau. Em sợ điều đó. Nên em chọn cách im lặng, hoặc nói theo kiểu của chim, của chó, của những con vật không dùng tiếng kêu để làm tổn thương nhau. [...]

(Nguyễn Ngọc Tư, trích Gió lẻ, NXB Trẻ)

Việc lặp lại câu “Em luôn có cảm giác mình nôn ra máu” nhằm:

A

Tạo điểm nhấn cho trạng thái thể chất của nhân vật

B

Liên kết các mảng cảm giác rời rạc trong đoạn trích

C

Chuẩn bị cho sự chuyển biến ở mạch tự sự

D

Gia tăng nhịp điệu ám ảnh trong dòng ý thức

Câu 3

(Khái lược: Đoạn trích dưới đây nằm ở phần giữa của truyện ngắn Gió lẻ, khi nhân vật “em” đang dừng lại trên đường. Từ những cảm giác rất thật, lời kể của “em” dần chuyển sang những suy nghĩ kín đáo hơn. Sau đoạn này, mạch chuyện tiếp tục đi theo hành trình và các tình huống nảy sinh quanh “em”).

[...] Em luôn có cảm giác mình nôn ra máu. Cứ sau mỗi trận nôn, người em rã ra, kiệt sức, không nghe tiếng máu chảy, tim thì cứ co bóp khan. Em thấy mình rất gần bờ chết, chỉ cách một gót chân thôi, em sẽ rơi vào dòng nước đen ngòm, rồi thì chìm xuống, mãi mãi.

Gió lẻ làm người ta phải quan tâm nhiều tới chỗ ngủ. Không thể bạ đâu nằm đó, trên sạp hàng hay sàn xe. Không thể ngủ trong cơn đùa nghịch dằng dai của những cơn gió bị xé nhỏ bởi một bàn tay vô hình. Những cơn buốt lạnh chợt tới, chợt đi, thảng thốt. Đắp một tấm mền cũng là một cuộc tranh đấu nhỏ, bởi không biết bao giờ gió sẽ tới, trong thời gian đó, người ướt đẫm mồ hôi.

Em luôn có cảm giác mình nôn ra máu. Có thể là vì quá nhiều mùi người, mùi hơi thở, mồ hôi, nước bọt. Có thể vì tiếng nói của con người. Mỗi lần họ cười nói, tim em lại thắt lại, và cổ họng em cong lên. Em không biết phải làm gì với khả năng kỳ dị của mình, khi nghe được nhịp tim người khác, nghe được máu chảy trong người họ, nghe được cả những điều chưa kịp nói ra.

Có thứ âm thanh của con người vẫn còn đẹp, đó là tiếng khóc. Em từng nghe tiếng khóc của một người đàn bà, óng suốt, đen nhức nỗi buồn, không lẫn màu chua xót hay giận dữ. Nó thăm thẳm, như một cái biển sâu và tối mà người ta ngụp lặn chỉ với đôi tay.

Nhưng phần lớn tiếng nói của con người khiến em buồn nôn. Bởi nói-giống-người thì người ta phải nói những lời dối, gây đau, nói để giày vò nhau. Em sợ điều đó. Nên em chọn cách im lặng, hoặc nói theo kiểu của chim, của chó, của những con vật không dùng tiếng kêu để làm tổn thương nhau. [...]

(Nguyễn Ngọc Tư, trích Gió lẻ, NXB Trẻ)

Hình ảnh “gió lẻ” trong đoạn trích được sử dụng chủ yếu để:

A

Gợi một trạng thái bất ổn kéo dài

B

Phản ánh môi trường sống khắc nghiệt

C

Song hành với cảm giác suy kiệt của nhân vật

D

Tạo nền cảm xúc cho các suy tưởng nội tâm

Câu 4

(Khái lược: Đoạn trích dưới đây nằm ở phần giữa của truyện ngắn Gió lẻ, khi nhân vật “em” đang dừng lại trên đường. Từ những cảm giác rất thật, lời kể của “em” dần chuyển sang những suy nghĩ kín đáo hơn. Sau đoạn này, mạch chuyện tiếp tục đi theo hành trình và các tình huống nảy sinh quanh “em”).

[...] Em luôn có cảm giác mình nôn ra máu. Cứ sau mỗi trận nôn, người em rã ra, kiệt sức, không nghe tiếng máu chảy, tim thì cứ co bóp khan. Em thấy mình rất gần bờ chết, chỉ cách một gót chân thôi, em sẽ rơi vào dòng nước đen ngòm, rồi thì chìm xuống, mãi mãi.

Gió lẻ làm người ta phải quan tâm nhiều tới chỗ ngủ. Không thể bạ đâu nằm đó, trên sạp hàng hay sàn xe. Không thể ngủ trong cơn đùa nghịch dằng dai của những cơn gió bị xé nhỏ bởi một bàn tay vô hình. Những cơn buốt lạnh chợt tới, chợt đi, thảng thốt. Đắp một tấm mền cũng là một cuộc tranh đấu nhỏ, bởi không biết bao giờ gió sẽ tới, trong thời gian đó, người ướt đẫm mồ hôi.

Em luôn có cảm giác mình nôn ra máu. Có thể là vì quá nhiều mùi người, mùi hơi thở, mồ hôi, nước bọt. Có thể vì tiếng nói của con người. Mỗi lần họ cười nói, tim em lại thắt lại, và cổ họng em cong lên. Em không biết phải làm gì với khả năng kỳ dị của mình, khi nghe được nhịp tim người khác, nghe được máu chảy trong người họ, nghe được cả những điều chưa kịp nói ra.

Có thứ âm thanh của con người vẫn còn đẹp, đó là tiếng khóc. Em từng nghe tiếng khóc của một người đàn bà, óng suốt, đen nhức nỗi buồn, không lẫn màu chua xót hay giận dữ. Nó thăm thẳm, như một cái biển sâu và tối mà người ta ngụp lặn chỉ với đôi tay.

Nhưng phần lớn tiếng nói của con người khiến em buồn nôn. Bởi nói-giống-người thì người ta phải nói những lời dối, gây đau, nói để giày vò nhau. Em sợ điều đó. Nên em chọn cách im lặng, hoặc nói theo kiểu của chim, của chó, của những con vật không dùng tiếng kêu để làm tổn thương nhau. [...]

(Nguyễn Ngọc Tư, trích Gió lẻ, NXB Trẻ)

Nguyên nhân sâu xa khiến “em” sợ tiếng nói của con người là:

A

Tiếng nói gắn với sự tổn thương trong giao tiếp

B

Tiếng nói làm bộc lộ những điều không thành thật

C

Tiếng nói phá vỡ trạng thái cân bằng của “em”

D

Tiếng nói kích hoạt phản ứng sinh lí tiêu cực

Câu 5

(Khái lược: Đoạn trích dưới đây nằm ở phần giữa của truyện ngắn Gió lẻ, khi nhân vật “em” đang dừng lại trên đường. Từ những cảm giác rất thật, lời kể của “em” dần chuyển sang những suy nghĩ kín đáo hơn. Sau đoạn này, mạch chuyện tiếp tục đi theo hành trình và các tình huống nảy sinh quanh “em”).

[...] Em luôn có cảm giác mình nôn ra máu. Cứ sau mỗi trận nôn, người em rã ra, kiệt sức, không nghe tiếng máu chảy, tim thì cứ co bóp khan. Em thấy mình rất gần bờ chết, chỉ cách một gót chân thôi, em sẽ rơi vào dòng nước đen ngòm, rồi thì chìm xuống, mãi mãi.

Gió lẻ làm người ta phải quan tâm nhiều tới chỗ ngủ. Không thể bạ đâu nằm đó, trên sạp hàng hay sàn xe. Không thể ngủ trong cơn đùa nghịch dằng dai của những cơn gió bị xé nhỏ bởi một bàn tay vô hình. Những cơn buốt lạnh chợt tới, chợt đi, thảng thốt. Đắp một tấm mền cũng là một cuộc tranh đấu nhỏ, bởi không biết bao giờ gió sẽ tới, trong thời gian đó, người ướt đẫm mồ hôi.

Em luôn có cảm giác mình nôn ra máu. Có thể là vì quá nhiều mùi người, mùi hơi thở, mồ hôi, nước bọt. Có thể vì tiếng nói của con người. Mỗi lần họ cười nói, tim em lại thắt lại, và cổ họng em cong lên. Em không biết phải làm gì với khả năng kỳ dị của mình, khi nghe được nhịp tim người khác, nghe được máu chảy trong người họ, nghe được cả những điều chưa kịp nói ra.

Có thứ âm thanh của con người vẫn còn đẹp, đó là tiếng khóc. Em từng nghe tiếng khóc của một người đàn bà, óng suốt, đen nhức nỗi buồn, không lẫn màu chua xót hay giận dữ. Nó thăm thẳm, như một cái biển sâu và tối mà người ta ngụp lặn chỉ với đôi tay.

Nhưng phần lớn tiếng nói của con người khiến em buồn nôn. Bởi nói-giống-người thì người ta phải nói những lời dối, gây đau, nói để giày vò nhau. Em sợ điều đó. Nên em chọn cách im lặng, hoặc nói theo kiểu của chim, của chó, của những con vật không dùng tiếng kêu để làm tổn thương nhau. [...]

(Nguyễn Ngọc Tư, trích Gió lẻ, NXB Trẻ)

Việc đặt “tiếng khóc” bên cạnh “tiếng nói” chủ yếu nhằm:

A

Phân biệt các dạng âm thanh của con người

B

Nhấn mạnh những đối cực về cảm xúc nhân vật

C

Làm nổi bật đối lập giữa chân thật và giả trá

D

Tạo chiều sâu triết lí cho đoạn trích

Câu 6

(Khái lược: Đoạn trích dưới đây nằm ở phần giữa của truyện ngắn Gió lẻ, khi nhân vật “em” đang dừng lại trên đường. Từ những cảm giác rất thật, lời kể của “em” dần chuyển sang những suy nghĩ kín đáo hơn. Sau đoạn này, mạch chuyện tiếp tục đi theo hành trình và các tình huống nảy sinh quanh “em”).

[...] Em luôn có cảm giác mình nôn ra máu. Cứ sau mỗi trận nôn, người em rã ra, kiệt sức, không nghe tiếng máu chảy, tim thì cứ co bóp khan. Em thấy mình rất gần bờ chết, chỉ cách một gót chân thôi, em sẽ rơi vào dòng nước đen ngòm, rồi thì chìm xuống, mãi mãi.

Gió lẻ làm người ta phải quan tâm nhiều tới chỗ ngủ. Không thể bạ đâu nằm đó, trên sạp hàng hay sàn xe. Không thể ngủ trong cơn đùa nghịch dằng dai của những cơn gió bị xé nhỏ bởi một bàn tay vô hình. Những cơn buốt lạnh chợt tới, chợt đi, thảng thốt. Đắp một tấm mền cũng là một cuộc tranh đấu nhỏ, bởi không biết bao giờ gió sẽ tới, trong thời gian đó, người ướt đẫm mồ hôi.

Em luôn có cảm giác mình nôn ra máu. Có thể là vì quá nhiều mùi người, mùi hơi thở, mồ hôi, nước bọt. Có thể vì tiếng nói của con người. Mỗi lần họ cười nói, tim em lại thắt lại, và cổ họng em cong lên. Em không biết phải làm gì với khả năng kỳ dị của mình, khi nghe được nhịp tim người khác, nghe được máu chảy trong người họ, nghe được cả những điều chưa kịp nói ra.

Có thứ âm thanh của con người vẫn còn đẹp, đó là tiếng khóc. Em từng nghe tiếng khóc của một người đàn bà, óng suốt, đen nhức nỗi buồn, không lẫn màu chua xót hay giận dữ. Nó thăm thẳm, như một cái biển sâu và tối mà người ta ngụp lặn chỉ với đôi tay.

Nhưng phần lớn tiếng nói của con người khiến em buồn nôn. Bởi nói-giống-người thì người ta phải nói những lời dối, gây đau, nói để giày vò nhau. Em sợ điều đó. Nên em chọn cách im lặng, hoặc nói theo kiểu của chim, của chó, của những con vật không dùng tiếng kêu để làm tổn thương nhau. [...]

(Nguyễn Ngọc Tư, trích Gió lẻ, NXB Trẻ)

Nhận định nào không phù hợp khi nói về lời kể của đoạn trích?

A

Lời kể thiên về cảm nhận chủ quan

B

Lời kể giàu tính suy tư nội tâm

C

Lời kể có xu hướng mỉa mai kín đáo

D

Lời kể tiết chế, tránh bộc lộ trực tiếp

Câu 7

(Khái lược: Đoạn trích dưới đây nằm ở phần giữa của truyện ngắn Gió lẻ, khi nhân vật “em” đang dừng lại trên đường. Từ những cảm giác rất thật, lời kể của “em” dần chuyển sang những suy nghĩ kín đáo hơn. Sau đoạn này, mạch chuyện tiếp tục đi theo hành trình và các tình huống nảy sinh quanh “em”).

[...] Em luôn có cảm giác mình nôn ra máu. Cứ sau mỗi trận nôn, người em rã ra, kiệt sức, không nghe tiếng máu chảy, tim thì cứ co bóp khan. Em thấy mình rất gần bờ chết, chỉ cách một gót chân thôi, em sẽ rơi vào dòng nước đen ngòm, rồi thì chìm xuống, mãi mãi.

Gió lẻ làm người ta phải quan tâm nhiều tới chỗ ngủ. Không thể bạ đâu nằm đó, trên sạp hàng hay sàn xe. Không thể ngủ trong cơn đùa nghịch dằng dai của những cơn gió bị xé nhỏ bởi một bàn tay vô hình. Những cơn buốt lạnh chợt tới, chợt đi, thảng thốt. Đắp một tấm mền cũng là một cuộc tranh đấu nhỏ, bởi không biết bao giờ gió sẽ tới, trong thời gian đó, người ướt đẫm mồ hôi.

Em luôn có cảm giác mình nôn ra máu. Có thể là vì quá nhiều mùi người, mùi hơi thở, mồ hôi, nước bọt. Có thể vì tiếng nói của con người. Mỗi lần họ cười nói, tim em lại thắt lại, và cổ họng em cong lên. Em không biết phải làm gì với khả năng kỳ dị của mình, khi nghe được nhịp tim người khác, nghe được máu chảy trong người họ, nghe được cả những điều chưa kịp nói ra.

Có thứ âm thanh của con người vẫn còn đẹp, đó là tiếng khóc. Em từng nghe tiếng khóc của một người đàn bà, óng suốt, đen nhức nỗi buồn, không lẫn màu chua xót hay giận dữ. Nó thăm thẳm, như một cái biển sâu và tối mà người ta ngụp lặn chỉ với đôi tay.

Nhưng phần lớn tiếng nói của con người khiến em buồn nôn. Bởi nói-giống-người thì người ta phải nói những lời dối, gây đau, nói để giày vò nhau. Em sợ điều đó. Nên em chọn cách im lặng, hoặc nói theo kiểu của chim, của chó, của những con vật không dùng tiếng kêu để làm tổn thương nhau. [...]

(Nguyễn Ngọc Tư, trích Gió lẻ, NXB Trẻ)

Chi tiết “nghe được nhịp tim người khác, nghe được máu chảy” có tác dụng:

A

Làm dày thêm những biểu hiện nội tâm

B

Khắc họa cảm giác khác thường của nhân vật

C

Mở rộng khả năng tri giác của điểm nhìn kể

D

Gắn kết cảm giác cá nhân với thế giới xung quanh

Câu 8

(Khái lược: Đoạn trích dưới đây nằm ở phần giữa của truyện ngắn Gió lẻ, khi nhân vật “em” đang dừng lại trên đường. Từ những cảm giác rất thật, lời kể của “em” dần chuyển sang những suy nghĩ kín đáo hơn. Sau đoạn này, mạch chuyện tiếp tục đi theo hành trình và các tình huống nảy sinh quanh “em”).

[...] Em luôn có cảm giác mình nôn ra máu. Cứ sau mỗi trận nôn, người em rã ra, kiệt sức, không nghe tiếng máu chảy, tim thì cứ co bóp khan. Em thấy mình rất gần bờ chết, chỉ cách một gót chân thôi, em sẽ rơi vào dòng nước đen ngòm, rồi thì chìm xuống, mãi mãi.

Gió lẻ làm người ta phải quan tâm nhiều tới chỗ ngủ. Không thể bạ đâu nằm đó, trên sạp hàng hay sàn xe. Không thể ngủ trong cơn đùa nghịch dằng dai của những cơn gió bị xé nhỏ bởi một bàn tay vô hình. Những cơn buốt lạnh chợt tới, chợt đi, thảng thốt. Đắp một tấm mền cũng là một cuộc tranh đấu nhỏ, bởi không biết bao giờ gió sẽ tới, trong thời gian đó, người ướt đẫm mồ hôi.

Em luôn có cảm giác mình nôn ra máu. Có thể là vì quá nhiều mùi người, mùi hơi thở, mồ hôi, nước bọt. Có thể vì tiếng nói của con người. Mỗi lần họ cười nói, tim em lại thắt lại, và cổ họng em cong lên. Em không biết phải làm gì với khả năng kỳ dị của mình, khi nghe được nhịp tim người khác, nghe được máu chảy trong người họ, nghe được cả những điều chưa kịp nói ra.

Có thứ âm thanh của con người vẫn còn đẹp, đó là tiếng khóc. Em từng nghe tiếng khóc của một người đàn bà, óng suốt, đen nhức nỗi buồn, không lẫn màu chua xót hay giận dữ. Nó thăm thẳm, như một cái biển sâu và tối mà người ta ngụp lặn chỉ với đôi tay.

Nhưng phần lớn tiếng nói của con người khiến em buồn nôn. Bởi nói-giống-người thì người ta phải nói những lời dối, gây đau, nói để giày vò nhau. Em sợ điều đó. Nên em chọn cách im lặng, hoặc nói theo kiểu của chim, của chó, của những con vật không dùng tiếng kêu để làm tổn thương nhau. [...]

(Nguyễn Ngọc Tư, trích Gió lẻ, NXB Trẻ)

Trong cụm “gió bị xé nhỏ bởi một bàn tay vô hình”, cách diễn đạt này nhằm:

A

Chuyển tác động vật lí thành cảm giác bất an như bị “bàn tay” vô hình chi phối

B

Chuyển tác động của gió thành hành động của một “bàn tay” như người đang can thiệp

C

Chuyển cái lạnh của gió thành cảm giác rát buốt như “bàn tay” quệt qua da

D

Chuyển động của gió thành cảm giác đứt gãy như “bàn tay” bẻ vụn không gian

Câu 9

(Khái lược: Đoạn trích dưới đây nằm ở phần giữa của truyện ngắn Gió lẻ, khi nhân vật “em” đang dừng lại trên đường. Từ những cảm giác rất thật, lời kể của “em” dần chuyển sang những suy nghĩ kín đáo hơn. Sau đoạn này, mạch chuyện tiếp tục đi theo hành trình và các tình huống nảy sinh quanh “em”).

[...] Em luôn có cảm giác mình nôn ra máu. Cứ sau mỗi trận nôn, người em rã ra, kiệt sức, không nghe tiếng máu chảy, tim thì cứ co bóp khan. Em thấy mình rất gần bờ chết, chỉ cách một gót chân thôi, em sẽ rơi vào dòng nước đen ngòm, rồi thì chìm xuống, mãi mãi.

Gió lẻ làm người ta phải quan tâm nhiều tới chỗ ngủ. Không thể bạ đâu nằm đó, trên sạp hàng hay sàn xe. Không thể ngủ trong cơn đùa nghịch dằng dai của những cơn gió bị xé nhỏ bởi một bàn tay vô hình. Những cơn buốt lạnh chợt tới, chợt đi, thảng thốt. Đắp một tấm mền cũng là một cuộc tranh đấu nhỏ, bởi không biết bao giờ gió sẽ tới, trong thời gian đó, người ướt đẫm mồ hôi.

Em luôn có cảm giác mình nôn ra máu. Có thể là vì quá nhiều mùi người, mùi hơi thở, mồ hôi, nước bọt. Có thể vì tiếng nói của con người. Mỗi lần họ cười nói, tim em lại thắt lại, và cổ họng em cong lên. Em không biết phải làm gì với khả năng kỳ dị của mình, khi nghe được nhịp tim người khác, nghe được máu chảy trong người họ, nghe được cả những điều chưa kịp nói ra.

Có thứ âm thanh của con người vẫn còn đẹp, đó là tiếng khóc. Em từng nghe tiếng khóc của một người đàn bà, óng suốt, đen nhức nỗi buồn, không lẫn màu chua xót hay giận dữ. Nó thăm thẳm, như một cái biển sâu và tối mà người ta ngụp lặn chỉ với đôi tay.

Nhưng phần lớn tiếng nói của con người khiến em buồn nôn. Bởi nói-giống-người thì người ta phải nói những lời dối, gây đau, nói để giày vò nhau. Em sợ điều đó. Nên em chọn cách im lặng, hoặc nói theo kiểu của chim, của chó, của những con vật không dùng tiếng kêu để làm tổn thương nhau. [...]

(Nguyễn Ngọc Tư, trích Gió lẻ, NXB Trẻ)

Từ “thảng thốt” trong ngữ cảnh đoạn trích góp phần thể hiện:

A

Nhịp điệu rời rạc của các cảm giác

B

Trạng thái bất an, không ổn định

C

Sự đứt đoạn trong dòng ý thức

D

Cảm giác giật mình thoáng qua

Câu 10

(Khái lược: Đoạn trích dưới đây nằm ở phần giữa của truyện ngắn Gió lẻ, khi nhân vật “em” đang dừng lại trên đường. Từ những cảm giác rất thật, lời kể của “em” dần chuyển sang những suy nghĩ kín đáo hơn. Sau đoạn này, mạch chuyện tiếp tục đi theo hành trình và các tình huống nảy sinh quanh “em”).

[...] Em luôn có cảm giác mình nôn ra máu. Cứ sau mỗi trận nôn, người em rã ra, kiệt sức, không nghe tiếng máu chảy, tim thì cứ co bóp khan. Em thấy mình rất gần bờ chết, chỉ cách một gót chân thôi, em sẽ rơi vào dòng nước đen ngòm, rồi thì chìm xuống, mãi mãi.

Gió lẻ làm người ta phải quan tâm nhiều tới chỗ ngủ. Không thể bạ đâu nằm đó, trên sạp hàng hay sàn xe. Không thể ngủ trong cơn đùa nghịch dằng dai của những cơn gió bị xé nhỏ bởi một bàn tay vô hình. Những cơn buốt lạnh chợt tới, chợt đi, thảng thốt. Đắp một tấm mền cũng là một cuộc tranh đấu nhỏ, bởi không biết bao giờ gió sẽ tới, trong thời gian đó, người ướt đẫm mồ hôi.

Em luôn có cảm giác mình nôn ra máu. Có thể là vì quá nhiều mùi người, mùi hơi thở, mồ hôi, nước bọt. Có thể vì tiếng nói của con người. Mỗi lần họ cười nói, tim em lại thắt lại, và cổ họng em cong lên. Em không biết phải làm gì với khả năng kỳ dị của mình, khi nghe được nhịp tim người khác, nghe được máu chảy trong người họ, nghe được cả những điều chưa kịp nói ra.

Có thứ âm thanh của con người vẫn còn đẹp, đó là tiếng khóc. Em từng nghe tiếng khóc của một người đàn bà, óng suốt, đen nhức nỗi buồn, không lẫn màu chua xót hay giận dữ. Nó thăm thẳm, như một cái biển sâu và tối mà người ta ngụp lặn chỉ với đôi tay.

Nhưng phần lớn tiếng nói của con người khiến em buồn nôn. Bởi nói-giống-người thì người ta phải nói những lời dối, gây đau, nói để giày vò nhau. Em sợ điều đó. Nên em chọn cách im lặng, hoặc nói theo kiểu của chim, của chó, của những con vật không dùng tiếng kêu để làm tổn thương nhau. [...]

(Nguyễn Ngọc Tư, trích Gió lẻ, NXB Trẻ)

Nhận định nào không thể suy ra trực tiếp từ đoạn trích?

A

Nhân vật “em” chủ động chọn im lặng như một cách tự vệ

B

Nhân vật “em” gắn tiếng nói với khả năng gây tổn thương

C

Nhân vật “em” phủ nhận hoàn toàn giá trị của ngôn ngữ

D

Nhân vật “em” nhạy cảm đặc biệt với thế giới xung quanh

Đang xem 10 câu đầu của đề

Đề có tất cả 120 câu. Làm bài để xem trọn đề và nhận kết quả chi tiết.

Đăng nhập để làm bài
Đề thi: Đề ôn tập ĐGNL ĐHQG TP.HCM năm 2025 - Mã đề 22 2025 (Đánh giá Năng lực V-ACT) | 9Study - 9Study