Hà Thị E là con gái trưởng bản Hà Văn Nó. Hiếm có người xinh như E. Lưng như lưng kiến vàng, mắt long lanh như sao Khun Lú – Nàng Ủa (1), tiếng nói của nàng dịu dàng. Khi nàng cười, tiếng cười trong vắt và vô tư lự. E xinh đẹp đã đành nhưng đức hạnh của nàng cũng ít có người bì kịp. Nàng là niềm tự hào của người Hua Tát. Cả bản mong nàng tìm được người chồng xứng đáng, trưởng bản Hà Văn Nó cũng muốn thế, các bô lão trong bản cũng muốn thế.
(Lược một đoạn: Mọi người bàn việc chọn chồng cho nàng E. Các bô lão quyết định sẽ làm một cuộc thi tài để chọn người nào có đức tính quý nhất mà khó kiếm nhất làm chồng của E)
Một bữa kia có một chàng trai dáng vẻ hùng dũng đến nói với trưởng bản và các bộ lão:
Dũng cảm là đức tính quý nhất và khó kiếm nhất. Tôi là người có đức tính ấy!
Cứ chứng minh xem - Trưởng bản trả lời
Chàng trai đi vào rừng. Đến chiều chàng vác về một con lợn lòi bị chàng bắn chết. Con lợn lòi đến hơn tạ thịt, lông cứng tua tủa như lông nhím, chết rồi mà hai con mắt đỏ lừ của nó vẫn ngầu sắc màu. Chàng vứt con lợn xuống sàn, mắt chàng long lanh sáng, người chàng như có hào quang. Mọi người đều khen ngợi chàng.
Trưởng bản hỏi con gái:
Con xem, chàng trai thực là dũng cảm. Chàng ấy đã chứng minh đức tính dũng cảm của mình…
E mỉm cười, trái tim nàng rung động khi nhìn thấy đôi mắt dũng cảm của người cầu hôn.
Đôi mắt ấy cỏ ánh lửa. Nhưng vốn thông minh, E biết, những người dũng cảm sẽ mải mê với sự nghiệp của mình
E trả lời:
Đúng thế, thưa cha! Chàng trai đã chứng minh đức tính dũng cảm của mình đức tính thật đáng quý... Nhưng thưa cha, đặc tính ấy đáng quí nhưng chắc không khó kiếm vì mới từ sáng đến chiều chàng đã chứng minh được nó.
Các bô lão gật gù. Người ta đồng ý với lời E nói. Con lợn được mổ thịt. Cả bản xoè suốt đêm để mừng đức tính dũng cảm, đức tính đáng quý nhưng không khó kiếm. Nhiều người con trai chân chính ở rừng có đức tính này.
(Lược một đoạn: Một lần khác, có một chàng trai trông thông minh, sáng sủa đến cầu hôn nàng E nhưng nàng từ chối vì đức tính khôn ngoan đáng quý nhưng không khó kiếm. Một lần khác nữa, có một chàng trai giàu có đến nhưng cũng không được nàng E chấp nhận vì nàng cho rằng giàu có không phải là đức tính).
Cuối cùng có một chàng trai trong bản Hua Tát tìm đến gặp trưởng bản và các bộ lão. Đấy là Hặc, chàng trai mồ côi, người thợ săn xuất sắc nhất bản. Hặc nói với mọi người:
Trung thực là đức tính đảng quý và khó kiếm nhất!
Cứ chứng minh xem! - Mọi người bảo chàng.
Hặc trả lời:
Trung thực không phải cái vòng bạc ở cổ đưa ra cho mọi người trông thấy, sờ tay vào nó.
Mọi người xôn xao, các bộ lão bàn tán. Trưởng bản tức giận, mặt ông đỏ bừng như lửa
Phải chứng minh! - Trưởng bản hét lên, ông đã nhìn thấy đôi mắt trìu miền của E nhìn Hặc
Ai tin mày! Ai bảo mày có đức tính trung thực? - Trưởng bản hỏi
Then biết. Hặc trả lời,
Cả con cũng biết! - E nói nghiêm trang
Điên rồ - Trưởng bản gầm lên. Ông nhìn sang các bô lão cầu cứu. Ông biết, người già bao giờ cũng tìm ra được lỗi thoát đơn giản cho mọi rắc rối trên đời.
Hãy cầu Then đi! - Một vị bộ lão bảo Hặc - Trời đang hạn hán, tất cả mỏ nước (2) đều đã cạn khô. Nếu con trung thực, con hãy cầu Then mưa xuống!
Trưa hôm sau, dân bản Hua Tát lập đàn cầu đáo, không khí oi nồng ngột ngạt. Hặc bước lên đàn, chàng ngước đôi mắt trang nghiêm nhìn trời. Chàng nói:
Con sống trung thực, dầu biết trung thực bao giờ cũng chịu đau khổ thiệt thòi. Tuy nhiên, nếu lòng trung thực chuộc được tội lỗi và mang tình yêu đến được cho thế gian này, xin trời mưa xuống…
Trời cao tĩnh lặng. Bỗng nhiên từ đâu đó xa xôi có một con giả mơ hồ thổi về. Tất cả ngọn cây trên rừng xào xạc. Mặt đất bắt đầu xuất hiện những cơn lốc nhỏ
Buổi chiều, bầu trời đầy mây vần vũ và khi đêm xuống thì mưa như trút.
Lần ấy, người ta đã xoè suốt một tuần trăng để mừng đám cưới của Hặc với con gái trưởng bản.
Đây là tiệc xoè vui nhất ở bản Hua Tát. Cả bản đều say khướt. Từng cái cột nhà, thậm chí đến từng cái cây trong vườn cũng được mời uống một sừng rượu đại.
(1981)
Câu này chưa có lời giải.
Hà Thị E là con gái trưởng bản Hà Văn Nó. Hiếm có người xinh như E. Lưng như lưng kiến vàng, mắt long lanh như sao Khun Lú – Nàng Ủa (1), tiếng nói của nàng dịu dàng. Khi nàng cười, tiếng cười trong vắt và vô tư lự. E xinh đẹp đã đành nhưng đức hạnh của nàng cũng ít có người bì kịp. Nàng là niềm tự hào của người Hua Tát. Cả bản mong nàng tìm được người chồng xứng đáng, trưởng bản Hà Văn Nó cũng muốn thế, các bô lão trong bản cũng muốn thế.
(Lược một đoạn: Mọi người bàn việc chọn chồng cho nàng E. Các bô lão quyết định sẽ làm một cuộc thi tài để chọn người nào có đức tính quý nhất mà khó kiếm nhất làm chồng của E)
Một bữa kia có một chàng trai dáng vẻ hùng dũng đến nói với trưởng bản và các bộ lão:
Dũng cảm là đức tính quý nhất và khó kiếm nhất. Tôi là người có đức tính ấy!
Cứ chứng minh xem - Trưởng bản trả lời
Chàng trai đi vào rừng. Đến chiều chàng vác về một con lợn lòi bị chàng bắn chết. Con lợn lòi đến hơn tạ thịt, lông cứng tua tủa như lông nhím, chết rồi mà hai con mắt đỏ lừ của nó vẫn ngầu sắc màu. Chàng vứt con lợn xuống sàn, mắt chàng long lanh sáng, người chàng như có hào quang. Mọi người đều khen ngợi chàng.
Trưởng bản hỏi con gái:
Con xem, chàng trai thực là dũng cảm. Chàng ấy đã chứng minh đức tính dũng cảm của mình…
E mỉm cười, trái tim nàng rung động khi nhìn thấy đôi mắt dũng cảm của người cầu hôn.
Đôi mắt ấy cỏ ánh lửa. Nhưng vốn thông minh, E biết, những người dũng cảm sẽ mải mê với sự nghiệp của mình
E trả lời:
Đúng thế, thưa cha! Chàng trai đã chứng minh đức tính dũng cảm của mình đức tính thật đáng quý... Nhưng thưa cha, đặc tính ấy đáng quí nhưng chắc không khó kiếm vì mới từ sáng đến chiều chàng đã chứng minh được nó.
Các bô lão gật gù. Người ta đồng ý với lời E nói. Con lợn được mổ thịt. Cả bản xoè suốt đêm để mừng đức tính dũng cảm, đức tính đáng quý nhưng không khó kiếm. Nhiều người con trai chân chính ở rừng có đức tính này.
(Lược một đoạn: Một lần khác, có một chàng trai trông thông minh, sáng sủa đến cầu hôn nàng E nhưng nàng từ chối vì đức tính khôn ngoan đáng quý nhưng không khó kiếm. Một lần khác nữa, có một chàng trai giàu có đến nhưng cũng không được nàng E chấp nhận vì nàng cho rằng giàu có không phải là đức tính).
Cuối cùng có một chàng trai trong bản Hua Tát tìm đến gặp trưởng bản và các bộ lão. Đấy là Hặc, chàng trai mồ côi, người thợ săn xuất sắc nhất bản. Hặc nói với mọi người:
Trung thực là đức tính đảng quý và khó kiếm nhất!
Cứ chứng minh xem! - Mọi người bảo chàng.
Hặc trả lời:
Trung thực không phải cái vòng bạc ở cổ đưa ra cho mọi người trông thấy, sờ tay vào nó.
Mọi người xôn xao, các bộ lão bàn tán. Trưởng bản tức giận, mặt ông đỏ bừng như lửa
Phải chứng minh! - Trưởng bản hét lên, ông đã nhìn thấy đôi mắt trìu miền của E nhìn Hặc
Ai tin mày! Ai bảo mày có đức tính trung thực? - Trưởng bản hỏi
Then biết. Hặc trả lời,
Cả con cũng biết! - E nói nghiêm trang
Điên rồ - Trưởng bản gầm lên. Ông nhìn sang các bô lão cầu cứu. Ông biết, người già bao giờ cũng tìm ra được lỗi thoát đơn giản cho mọi rắc rối trên đời.
Hãy cầu Then đi! - Một vị bộ lão bảo Hặc - Trời đang hạn hán, tất cả mỏ nước (2) đều đã cạn khô. Nếu con trung thực, con hãy cầu Then mưa xuống!
Trưa hôm sau, dân bản Hua Tát lập đàn cầu đáo, không khí oi nồng ngột ngạt. Hặc bước lên đàn, chàng ngước đôi mắt trang nghiêm nhìn trời. Chàng nói:
Con sống trung thực, dầu biết trung thực bao giờ cũng chịu đau khổ thiệt thòi. Tuy nhiên, nếu lòng trung thực chuộc được tội lỗi và mang tình yêu đến được cho thế gian này, xin trời mưa xuống…
Trời cao tĩnh lặng. Bỗng nhiên từ đâu đó xa xôi có một con giả mơ hồ thổi về. Tất cả ngọn cây trên rừng xào xạc. Mặt đất bắt đầu xuất hiện những cơn lốc nhỏ
Buổi chiều, bầu trời đầy mây vần vũ và khi đêm xuống thì mưa như trút.
Lần ấy, người ta đã xoè suốt một tuần trăng để mừng đám cưới của Hặc với con gái trưởng bản.
Đây là tiệc xoè vui nhất ở bản Hua Tát. Cả bản đều say khướt. Từng cái cột nhà, thậm chí đến từng cái cây trong vườn cũng được mời uống một sừng rượu đại.
(1981)
Câu này chưa có lời giải.
Hà Thị E là con gái trưởng bản Hà Văn Nó. Hiếm có người xinh như E. Lưng như lưng kiến vàng, mắt long lanh như sao Khun Lú – Nàng Ủa (1), tiếng nói của nàng dịu dàng. Khi nàng cười, tiếng cười trong vắt và vô tư lự. E xinh đẹp đã đành nhưng đức hạnh của nàng cũng ít có người bì kịp. Nàng là niềm tự hào của người Hua Tát. Cả bản mong nàng tìm được người chồng xứng đáng, trưởng bản Hà Văn Nó cũng muốn thế, các bô lão trong bản cũng muốn thế.
(Lược một đoạn: Mọi người bàn việc chọn chồng cho nàng E. Các bô lão quyết định sẽ làm một cuộc thi tài để chọn người nào có đức tính quý nhất mà khó kiếm nhất làm chồng của E)
Một bữa kia có một chàng trai dáng vẻ hùng dũng đến nói với trưởng bản và các bộ lão:
Dũng cảm là đức tính quý nhất và khó kiếm nhất. Tôi là người có đức tính ấy!
Cứ chứng minh xem - Trưởng bản trả lời
Chàng trai đi vào rừng. Đến chiều chàng vác về một con lợn lòi bị chàng bắn chết. Con lợn lòi đến hơn tạ thịt, lông cứng tua tủa như lông nhím, chết rồi mà hai con mắt đỏ lừ của nó vẫn ngầu sắc màu. Chàng vứt con lợn xuống sàn, mắt chàng long lanh sáng, người chàng như có hào quang. Mọi người đều khen ngợi chàng.
Trưởng bản hỏi con gái:
Con xem, chàng trai thực là dũng cảm. Chàng ấy đã chứng minh đức tính dũng cảm của mình…
E mỉm cười, trái tim nàng rung động khi nhìn thấy đôi mắt dũng cảm của người cầu hôn.
Đôi mắt ấy cỏ ánh lửa. Nhưng vốn thông minh, E biết, những người dũng cảm sẽ mải mê với sự nghiệp của mình
E trả lời:
Đúng thế, thưa cha! Chàng trai đã chứng minh đức tính dũng cảm của mình đức tính thật đáng quý... Nhưng thưa cha, đặc tính ấy đáng quí nhưng chắc không khó kiếm vì mới từ sáng đến chiều chàng đã chứng minh được nó.
Các bô lão gật gù. Người ta đồng ý với lời E nói. Con lợn được mổ thịt. Cả bản xoè suốt đêm để mừng đức tính dũng cảm, đức tính đáng quý nhưng không khó kiếm. Nhiều người con trai chân chính ở rừng có đức tính này.
(Lược một đoạn: Một lần khác, có một chàng trai trông thông minh, sáng sủa đến cầu hôn nàng E nhưng nàng từ chối vì đức tính khôn ngoan đáng quý nhưng không khó kiếm. Một lần khác nữa, có một chàng trai giàu có đến nhưng cũng không được nàng E chấp nhận vì nàng cho rằng giàu có không phải là đức tính).
Cuối cùng có một chàng trai trong bản Hua Tát tìm đến gặp trưởng bản và các bộ lão. Đấy là Hặc, chàng trai mồ côi, người thợ săn xuất sắc nhất bản. Hặc nói với mọi người:
Trung thực là đức tính đảng quý và khó kiếm nhất!
Cứ chứng minh xem! - Mọi người bảo chàng.
Hặc trả lời:
Trung thực không phải cái vòng bạc ở cổ đưa ra cho mọi người trông thấy, sờ tay vào nó.
Mọi người xôn xao, các bộ lão bàn tán. Trưởng bản tức giận, mặt ông đỏ bừng như lửa
Phải chứng minh! - Trưởng bản hét lên, ông đã nhìn thấy đôi mắt trìu miền của E nhìn Hặc
Ai tin mày! Ai bảo mày có đức tính trung thực? - Trưởng bản hỏi
Then biết. Hặc trả lời,
Cả con cũng biết! - E nói nghiêm trang
Điên rồ - Trưởng bản gầm lên. Ông nhìn sang các bô lão cầu cứu. Ông biết, người già bao giờ cũng tìm ra được lỗi thoát đơn giản cho mọi rắc rối trên đời.
Hãy cầu Then đi! - Một vị bộ lão bảo Hặc - Trời đang hạn hán, tất cả mỏ nước (2) đều đã cạn khô. Nếu con trung thực, con hãy cầu Then mưa xuống!
Trưa hôm sau, dân bản Hua Tát lập đàn cầu đáo, không khí oi nồng ngột ngạt. Hặc bước lên đàn, chàng ngước đôi mắt trang nghiêm nhìn trời. Chàng nói:
Con sống trung thực, dầu biết trung thực bao giờ cũng chịu đau khổ thiệt thòi. Tuy nhiên, nếu lòng trung thực chuộc được tội lỗi và mang tình yêu đến được cho thế gian này, xin trời mưa xuống…
Trời cao tĩnh lặng. Bỗng nhiên từ đâu đó xa xôi có một con giả mơ hồ thổi về. Tất cả ngọn cây trên rừng xào xạc. Mặt đất bắt đầu xuất hiện những cơn lốc nhỏ
Buổi chiều, bầu trời đầy mây vần vũ và khi đêm xuống thì mưa như trút.
Lần ấy, người ta đã xoè suốt một tuần trăng để mừng đám cưới của Hặc với con gái trưởng bản.
Đây là tiệc xoè vui nhất ở bản Hua Tát. Cả bản đều say khướt. Từng cái cột nhà, thậm chí đến từng cái cây trong vườn cũng được mời uống một sừng rượu đại.
(1981)
Câu này chưa có lời giải.
Hà Thị E là con gái trưởng bản Hà Văn Nó. Hiếm có người xinh như E. Lưng như lưng kiến vàng, mắt long lanh như sao Khun Lú – Nàng Ủa (1), tiếng nói của nàng dịu dàng. Khi nàng cười, tiếng cười trong vắt và vô tư lự. E xinh đẹp đã đành nhưng đức hạnh của nàng cũng ít có người bì kịp. Nàng là niềm tự hào của người Hua Tát. Cả bản mong nàng tìm được người chồng xứng đáng, trưởng bản Hà Văn Nó cũng muốn thế, các bô lão trong bản cũng muốn thế.
(Lược một đoạn: Mọi người bàn việc chọn chồng cho nàng E. Các bô lão quyết định sẽ làm một cuộc thi tài để chọn người nào có đức tính quý nhất mà khó kiếm nhất làm chồng của E)
Một bữa kia có một chàng trai dáng vẻ hùng dũng đến nói với trưởng bản và các bộ lão:
Dũng cảm là đức tính quý nhất và khó kiếm nhất. Tôi là người có đức tính ấy!
Cứ chứng minh xem - Trưởng bản trả lời
Chàng trai đi vào rừng. Đến chiều chàng vác về một con lợn lòi bị chàng bắn chết. Con lợn lòi đến hơn tạ thịt, lông cứng tua tủa như lông nhím, chết rồi mà hai con mắt đỏ lừ của nó vẫn ngầu sắc màu. Chàng vứt con lợn xuống sàn, mắt chàng long lanh sáng, người chàng như có hào quang. Mọi người đều khen ngợi chàng.
Trưởng bản hỏi con gái:
Con xem, chàng trai thực là dũng cảm. Chàng ấy đã chứng minh đức tính dũng cảm của mình…
E mỉm cười, trái tim nàng rung động khi nhìn thấy đôi mắt dũng cảm của người cầu hôn.
Đôi mắt ấy cỏ ánh lửa. Nhưng vốn thông minh, E biết, những người dũng cảm sẽ mải mê với sự nghiệp của mình
E trả lời:
Đúng thế, thưa cha! Chàng trai đã chứng minh đức tính dũng cảm của mình đức tính thật đáng quý... Nhưng thưa cha, đặc tính ấy đáng quí nhưng chắc không khó kiếm vì mới từ sáng đến chiều chàng đã chứng minh được nó.
Các bô lão gật gù. Người ta đồng ý với lời E nói. Con lợn được mổ thịt. Cả bản xoè suốt đêm để mừng đức tính dũng cảm, đức tính đáng quý nhưng không khó kiếm. Nhiều người con trai chân chính ở rừng có đức tính này.
(Lược một đoạn: Một lần khác, có một chàng trai trông thông minh, sáng sủa đến cầu hôn nàng E nhưng nàng từ chối vì đức tính khôn ngoan đáng quý nhưng không khó kiếm. Một lần khác nữa, có một chàng trai giàu có đến nhưng cũng không được nàng E chấp nhận vì nàng cho rằng giàu có không phải là đức tính).
Cuối cùng có một chàng trai trong bản Hua Tát tìm đến gặp trưởng bản và các bộ lão. Đấy là Hặc, chàng trai mồ côi, người thợ săn xuất sắc nhất bản. Hặc nói với mọi người:
Trung thực là đức tính đảng quý và khó kiếm nhất!
Cứ chứng minh xem! - Mọi người bảo chàng.
Hặc trả lời:
Trung thực không phải cái vòng bạc ở cổ đưa ra cho mọi người trông thấy, sờ tay vào nó.
Mọi người xôn xao, các bộ lão bàn tán. Trưởng bản tức giận, mặt ông đỏ bừng như lửa
Phải chứng minh! - Trưởng bản hét lên, ông đã nhìn thấy đôi mắt trìu miền của E nhìn Hặc
Ai tin mày! Ai bảo mày có đức tính trung thực? - Trưởng bản hỏi
Then biết. Hặc trả lời,
Cả con cũng biết! - E nói nghiêm trang
Điên rồ - Trưởng bản gầm lên. Ông nhìn sang các bô lão cầu cứu. Ông biết, người già bao giờ cũng tìm ra được lỗi thoát đơn giản cho mọi rắc rối trên đời.
Hãy cầu Then đi! - Một vị bộ lão bảo Hặc - Trời đang hạn hán, tất cả mỏ nước (2) đều đã cạn khô. Nếu con trung thực, con hãy cầu Then mưa xuống!
Trưa hôm sau, dân bản Hua Tát lập đàn cầu đáo, không khí oi nồng ngột ngạt. Hặc bước lên đàn, chàng ngước đôi mắt trang nghiêm nhìn trời. Chàng nói:
Con sống trung thực, dầu biết trung thực bao giờ cũng chịu đau khổ thiệt thòi. Tuy nhiên, nếu lòng trung thực chuộc được tội lỗi và mang tình yêu đến được cho thế gian này, xin trời mưa xuống…
Trời cao tĩnh lặng. Bỗng nhiên từ đâu đó xa xôi có một con giả mơ hồ thổi về. Tất cả ngọn cây trên rừng xào xạc. Mặt đất bắt đầu xuất hiện những cơn lốc nhỏ
Buổi chiều, bầu trời đầy mây vần vũ và khi đêm xuống thì mưa như trút.
Lần ấy, người ta đã xoè suốt một tuần trăng để mừng đám cưới của Hặc với con gái trưởng bản.
Đây là tiệc xoè vui nhất ở bản Hua Tát. Cả bản đều say khướt. Từng cái cột nhà, thậm chí đến từng cái cây trong vườn cũng được mời uống một sừng rượu đại.
(1981)
Câu này chưa có lời giải.
Hà Thị E là con gái trưởng bản Hà Văn Nó. Hiếm có người xinh như E. Lưng như lưng kiến vàng, mắt long lanh như sao Khun Lú – Nàng Ủa (1), tiếng nói của nàng dịu dàng. Khi nàng cười, tiếng cười trong vắt và vô tư lự. E xinh đẹp đã đành nhưng đức hạnh của nàng cũng ít có người bì kịp. Nàng là niềm tự hào của người Hua Tát. Cả bản mong nàng tìm được người chồng xứng đáng, trưởng bản Hà Văn Nó cũng muốn thế, các bô lão trong bản cũng muốn thế.
(Lược một đoạn: Mọi người bàn việc chọn chồng cho nàng E. Các bô lão quyết định sẽ làm một cuộc thi tài để chọn người nào có đức tính quý nhất mà khó kiếm nhất làm chồng của E)
Một bữa kia có một chàng trai dáng vẻ hùng dũng đến nói với trưởng bản và các bộ lão:
Dũng cảm là đức tính quý nhất và khó kiếm nhất. Tôi là người có đức tính ấy!
Cứ chứng minh xem - Trưởng bản trả lời
Chàng trai đi vào rừng. Đến chiều chàng vác về một con lợn lòi bị chàng bắn chết. Con lợn lòi đến hơn tạ thịt, lông cứng tua tủa như lông nhím, chết rồi mà hai con mắt đỏ lừ của nó vẫn ngầu sắc màu. Chàng vứt con lợn xuống sàn, mắt chàng long lanh sáng, người chàng như có hào quang. Mọi người đều khen ngợi chàng.
Trưởng bản hỏi con gái:
Con xem, chàng trai thực là dũng cảm. Chàng ấy đã chứng minh đức tính dũng cảm của mình…
E mỉm cười, trái tim nàng rung động khi nhìn thấy đôi mắt dũng cảm của người cầu hôn.
Đôi mắt ấy cỏ ánh lửa. Nhưng vốn thông minh, E biết, những người dũng cảm sẽ mải mê với sự nghiệp của mình
E trả lời:
Đúng thế, thưa cha! Chàng trai đã chứng minh đức tính dũng cảm của mình đức tính thật đáng quý... Nhưng thưa cha, đặc tính ấy đáng quí nhưng chắc không khó kiếm vì mới từ sáng đến chiều chàng đã chứng minh được nó.
Các bô lão gật gù. Người ta đồng ý với lời E nói. Con lợn được mổ thịt. Cả bản xoè suốt đêm để mừng đức tính dũng cảm, đức tính đáng quý nhưng không khó kiếm. Nhiều người con trai chân chính ở rừng có đức tính này.
(Lược một đoạn: Một lần khác, có một chàng trai trông thông minh, sáng sủa đến cầu hôn nàng E nhưng nàng từ chối vì đức tính khôn ngoan đáng quý nhưng không khó kiếm. Một lần khác nữa, có một chàng trai giàu có đến nhưng cũng không được nàng E chấp nhận vì nàng cho rằng giàu có không phải là đức tính).
Cuối cùng có một chàng trai trong bản Hua Tát tìm đến gặp trưởng bản và các bộ lão. Đấy là Hặc, chàng trai mồ côi, người thợ săn xuất sắc nhất bản. Hặc nói với mọi người:
Trung thực là đức tính đảng quý và khó kiếm nhất!
Cứ chứng minh xem! - Mọi người bảo chàng.
Hặc trả lời:
Trung thực không phải cái vòng bạc ở cổ đưa ra cho mọi người trông thấy, sờ tay vào nó.
Mọi người xôn xao, các bộ lão bàn tán. Trưởng bản tức giận, mặt ông đỏ bừng như lửa
Phải chứng minh! - Trưởng bản hét lên, ông đã nhìn thấy đôi mắt trìu miền của E nhìn Hặc
Ai tin mày! Ai bảo mày có đức tính trung thực? - Trưởng bản hỏi
Then biết. Hặc trả lời,
Cả con cũng biết! - E nói nghiêm trang
Điên rồ - Trưởng bản gầm lên. Ông nhìn sang các bô lão cầu cứu. Ông biết, người già bao giờ cũng tìm ra được lỗi thoát đơn giản cho mọi rắc rối trên đời.
Hãy cầu Then đi! - Một vị bộ lão bảo Hặc - Trời đang hạn hán, tất cả mỏ nước (2) đều đã cạn khô. Nếu con trung thực, con hãy cầu Then mưa xuống!
Trưa hôm sau, dân bản Hua Tát lập đàn cầu đáo, không khí oi nồng ngột ngạt. Hặc bước lên đàn, chàng ngước đôi mắt trang nghiêm nhìn trời. Chàng nói:
Con sống trung thực, dầu biết trung thực bao giờ cũng chịu đau khổ thiệt thòi. Tuy nhiên, nếu lòng trung thực chuộc được tội lỗi và mang tình yêu đến được cho thế gian này, xin trời mưa xuống…
Trời cao tĩnh lặng. Bỗng nhiên từ đâu đó xa xôi có một con giả mơ hồ thổi về. Tất cả ngọn cây trên rừng xào xạc. Mặt đất bắt đầu xuất hiện những cơn lốc nhỏ
Buổi chiều, bầu trời đầy mây vần vũ và khi đêm xuống thì mưa như trút.
Lần ấy, người ta đã xoè suốt một tuần trăng để mừng đám cưới của Hặc với con gái trưởng bản.
Đây là tiệc xoè vui nhất ở bản Hua Tát. Cả bản đều say khướt. Từng cái cột nhà, thậm chí đến từng cái cây trong vườn cũng được mời uống một sừng rượu đại.
(1981)
Câu này chưa có lời giải.
Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích nhân vật chàng Hặc trong văn bản ở phần đọc hiểu.
Giới thiệu Hặc là chàng trai mồ côi, thợ săn xuất sắc nhất bản Hua Tát.
Nhấn mạnh vẻ đẹp nổi bật của chàng: sống ngay thẳng, chân thành và trung thực.
Trước thử thách, Hặc không phô trương hay chứng minh trung thực bằng hình thức; với chàng, trung thực là cách sống.
Chàng chấp nhận thiệt thòi, đau khổ nhưng vẫn kiên định; nhờ đó được nàng E tin yêu, được Trời giúp đỡ và cưới nàng.
Qua Hặc, Nguyễn Huy Thiệp khẳng định trung thực là phẩm chất đáng quý và khó kiếm nhất.
Người có nhân cách có thể nghèo khó, chịu thiệt thòi nhưng vẫn được trân trọng, yêu thương và có hạnh phúc bền vững.
Giới thiệu hội nhập quốc tế là xu thế tất yếu, đem đến cả cơ hội và thách thức cho văn hóa truyền thống.
Giải thích văn hóa truyền thống, hội nhập quốc tế và mối quan hệ giữa hai vấn đề.
Hội nhập giúp văn hóa truyền thống giao lưu với thế giới, trở nên phong phú, đa dạng và được quảng bá rộng rãi.
Văn hóa có thể được làm mới bằng hình thức hiện đại, góp phần phát triển du lịch, kinh tế sáng tạo và nâng cao vị thế quốc gia.
Văn hóa truyền thống chịu áp lực cạnh tranh, xung đột và nguy cơ bị lấn át, mai một, mất bản sắc.
Một bộ phận người trẻ có thể chạy theo lối sống thực dụng, sính ngoại, coi nhẹ giá trị dân tộc.
Người trẻ cần chủ động tìm hiểu, trân trọng, gìn giữ văn hóa dân tộc; tiếp thu có chọn lọc tinh hoa nhân loại.
Phát huy sự sáng tạo qua nghệ thuật, truyền thông, du lịch và công nghệ số; kết bài khẳng định ý nghĩa của việc dung hòa truyền thống với hiện đại.
| Câu | 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 |
|---|---|---|---|---|---|---|---|
| Đáp án | Điểm nhìn trần thuật: Điểm nhìn của người kể chuyện toàn tri (từ bên ngoài) | Những suy nghĩ của nàng E về đức tính dũng cảm: những người dũng cảm sẻ mải mê với sự nghiệp của mình; đức tính ấy đáng quý nhưng chắc không khó kiếm. | Đặc điểm của ngôn ngữ nói: - Sử dụng nhiều yếu tố phi ngôn ngữ: hét lên, nói nghiêm trang; gầm lên - Ngôn ngữ đối thoại, có người nói, có người nghe - Sử dụng nhiều từ ngữ dễ hiểu, biểu cảm: Ai tin mày, Then biết... - Sử dụng nhiều câu rút gọn: Phải chứng minh! Điên rồ! | Ý nghĩa của chi tiết kì ảo trong văn bản: Thể hiện đức tính trung thực của chàng Hặc; ngợi ca lòng trung thực là thiên tính “đáng quý và khó kiếm nhất” của con người, hơn cả sự dũng cảm, khôn ngoan và giàu có, thúc đẩy sự phát triển của cốt truyện, làm cho câu chuyện trở nên sinh động, hấp dẫn. | Qua văn bản Tiệc xòe vui nhất, thông điệp có ý nghĩa nhất đối với cuộc sống hôm nay là sự đề cao và trân trọng đức tính trung thực. Trung thực là phẩm chất đạo đức “đáng quý và khó kiếm nhất”, giúp con người sống ngay thẳng, dám chịu thiệt thòi nhưng không đánh mất nhân cách. Người sống trung thực có thể gặp nhiều thử thách, song sẽ nhận được niềm tin, sự yêu mến và tôn trọng từ những người xung quanh. Trong xã hội hiện đại với nhiều cám dỗ, việc giữ gìn lòng trung thực càng trở nên cần thiết để con người sống có giá trị và góp phần xây dựng một cộng đồng nhân văn, tốt đẹp. | - | - |