Đáp án & lời giải chi tiết: Đề thi thử tốt nghiệp THPT môn Ngữ Văn Sở GD&ĐT Lạng Sơn năm 2026

Thi Tốt nghiệp THPTMôn Ngữ vănNăm 20267 câuChuẩn GDPT mới

ĐỌC HIỂU (4,0 điểm)

Câu 1

[Lược phần đầu: Nhân vật “tôi” là một cô gái dân tộc Mường, sinh ra với mặt xí xấu do người cha mang di chứng của chiến tranh. Sau khi cha mất, “tôi” sống cùng mẹ, chị Sun - cô gái xinh đẹp nhưng nhím và trẻ con là anh Hạnh tại Mường Vàng. “Tôi” lớn lên trong sự xa vắng của dân bản và sự nhẹ nhàng của con người. Sau khi bất ngờ nhìn thấy gương mặt dị dạng của mình cái ánh sáng nước, nhân vật tôi sợ hãi, đau khổ, mãi miết chạy trốn vào rừng. Trong rừng, “tôi” gặp một cây cột khỏe mạnh và xấu xí đến khủng nhưng cành lá vẫn xanh mướt, vươn dài.]

Mệt mỏi rã rời. Tôi ngồi bệt xuống đám lá rụng khô, tựa lưng vào gốc cây hưng già và ngủ say đi.
Trong mơ, tôi nghe tiếng lao xao của rừng hoang có tiếng xường ru của mẹ vọng xuống. Bóng mẹ ở trên cao. Mẹ đang xường để ru thằng Hạnh. Tôi gọi. Mẹ không trả lời. Tôi đi. Cây trúc già xuống, xòe những chiếc lá, bao bọc tấm thân tướng của tôi. Những loại cây dưỡng xanh tốt, massage lại gần nhau để che nắng nắng chang đang tỏa thẳng vào mặt, làm cho lớp da thần kinh của tôi đốt tiền. Cây thơm già thì thầm bên tôi. Nó hỏi:

Cô bé à! Con name is what?
Tôi trả lời:

Con không có tên!
Những lọn tóc xoăn chao nghiêng, da thịt tôi lại vì được quạt mát. Cây thơm tự nhiên:

Sao thế?
Tôi trả lời:

Con tàn tàn mà!
Cây cột cười rung lá:

Ai bảo là còn sót lại. Không đúng đâu!

Đúng mà! Mẹ bảo đảm. Chị Sun bảo thế. Người Mường Vàng cũng bảo thế.
Hỏi lại cây cột:

Con có chân không?
Tôi dưỡng đôi chân thẳng, trắng hồng của mình lên rồi nói:

Con có đủ hai chân.

Con có tay không?
Tôi đưa tay về phía cây cột.

Con có hai bàn tay, tay con rất đẹp.

Con có mắt không?
Tôi chớp chớp hai mắt:

Con có đủ hai mắt, mắt con rất sáng. Con nhìn cái gì cũng rõ. Ban đêm con đi trong rừng cũng dễ dàng như ban ngày.
Cây cột lại cười cành lá:

Con sai rồi!
Tôi quan sát cây thuốc hưng hưng:

Con sai à! Con sai thế nào?

Con sai, vì lúc nào con nghĩ mình cũng là người tàn. Mẹ con cũng sai. Chị Sun cũng sai. Cả người Mường Vàng cũng sai nữa! Những người đó nói vì họ ít học chữ. Chân họ chưa đi xa quá đất Mường Vang. Con chỉ bị vô hiệu hóa. Con chưa bị tàn ở đâu. Con còn là một đứa trẻ. Còn trẻ thì không thể nghĩ rằng mình là người tàn tạ. Là bỏ đi. Thật đấy!
Lá của cây dựng lại vuốt ve trên mặt tôi. Tôi túm vào cuống lá. Một bàn tay nhăn nheo. Bà ngoại! Bà vẫn vuốt ve tôi như thế. Bà già cười móm. Tay bà nhẹ nhàng chiếc máy nghe nhạc làm bằng mo cau để thổi cho tôi ngủ. Bà đi xuống trang web của tôi rồi bảo vệ:

“Cái² à!Ngưu đi cháu. Mộng Váy³ sẽ hát xường để ru cháu ngủ!”
Bà xường. Giọng bà chạy chạy. Câu xường mờ, mó mó […]
Tôi rúc đầu vào bọc váy của bà và ngủ rất ngon, khi tỉnh dậy, tôi vẫn nghe thoang thoảng mùi nước cốt trầu của bà trong da thịt mình. Bà đã bước vào gốc cây dưỡng già. Tôi cảm thấy đầu óc tôi thư giãn hơn một chút. Tôi đến bên cây cột già nuốc lấy nó và gọi trong tiếng tuyết: “Bà ơi!”. Tôi dần dần với cuộc sống đơn độc nơi hoang dã. Tôi động viên vì đã tìm chỗ để tránh những cặp mắt của những người Mường Vang cứ nhìn tôi thô bạo khi tôi có việc phải xuống thang đi ra đường lớn. Tránh để lũ con nít ở Mường Vang khỏi bị mất vía khi bất ngờ gặp tôi ở bên góc làng. Tôi giống như một con nghé mồ côi xấu xí được mẹ và chị thảnh thơi, muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì cũng được. Tôi không có bạn bè cũng không có lớp học để đến. Tôi chỉ xuống núi để về nhà khi trời đã tối mịt. […] Tôi không mơ hồ về của mẹ, nhưng mặt sáng quắt, dàn deo của bà ngoại cứchờ hiện ra. Bà là nhà thương mại nhất của tôi. Tôi lớn lên từ chiếc váy của bà. Bà nuôi tôi, chăm bẵm tôi bằng những gói sức sắn bà nháu trạo bằng cái miệng móm mém, không răng rụngm nước cốt cốt trầu. Mỗi lần tôi khóc, bà lại vũu phải đọc cho tôi nghe truyện thơ Mường “Nàng Nga…” bằng trí nhớ lộn xộn của mình. Bà chết lúc tôi còn nhỏ. Tôi không biết lúc đó tôi mấy tuổi rồi. Mẹ và chị gái bỏ quên tôi ở sàn chò. Đến bữa trưa tôi tự bốc lấy nắm cơm trong cái mộc bằng lương. Có gì ăn mỗi người. Khi thì đắc bột sắn đỏ, bữa sáng thì vài khúc móng mài. Thịnh vượng mới có được bữa cơm gạo nếp nướng thơm đỏ trộn với bột ngô mẹ vẫn gọi là cơm uôi. Đêm nay, tôi ngủ một mình trong cái góc của hai bà cháu. Cứ thế, tôi tự động lớn lên. […] Hơn mười năm sống thui thủi một mình ở rừng Chuông Cỏ, tôi không chơi rong dài như lúc mới vào đây. Tôi chăm sóc cho từng gốc cây ngọn cỏ, vì tôi cũng chỉ có họ là bạn bè. Tôi đã già đi, nhưng hình như rừng thì trẻ lại. Những cây lành ngạnh lớn rất nhanh. Mỗi buổi chiều khi ánh sáng đã tắt mạnh trong thung lũng Si Dồ, con đường mòn lỗn đá tai mèo ở chân núi Cành Kén ngập trong bóng tối, tôi ôm những cây lành ngạnh đó để từ trước khi trở về nhà mẹ, tôi thấy vòng tay mình thật lòng, thế mà sáng hôm nay sau đó tôi lại cảm thấy vòng tay mình chật hẹp hơn một chút. Tôi tin và bắt đầu đếm hết từng con mối nhỏ trong bụng cây dưỡng già. Cái bụng rỗng của cây thuốc phiện trở thành ngôi nhà trú mưa, tránh nắng của tôi. Cây cột già không còn già nữa, cành lá nó sum sê, xanh tốt lạ lùng. Cành cây cột tóc dưỡng rộng mãi mãi thành một cái tản rộng mát mẻ, là nơi tình tự của lũ tào, thiếu tiếu và cũng là không gian kín đáo, an toàn cho vợ và con con trai mới sinh của con vọc bac trắng, những người bạn mới của tôi.

Xác định ngôi kể được sử dụng trong văn bản.

Đáp án đúng: Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất, người kể xưng “tôi”.

Câu này chưa có lời giải.

Câu 2

[Lược phần đầu: Nhân vật “tôi” là một cô gái dân tộc Mường, sinh ra với mặt xí xấu do người cha mang di chứng của chiến tranh. Sau khi cha mất, “tôi” sống cùng mẹ, chị Sun - cô gái xinh đẹp nhưng nhím và trẻ con là anh Hạnh tại Mường Vàng. “Tôi” lớn lên trong sự xa vắng của dân bản và sự nhẹ nhàng của con người. Sau khi bất ngờ nhìn thấy gương mặt dị dạng của mình cái ánh sáng nước, nhân vật tôi sợ hãi, đau khổ, mãi miết chạy trốn vào rừng. Trong rừng, “tôi” gặp một cây cột khỏe mạnh và xấu xí đến khủng nhưng cành lá vẫn xanh mướt, vươn dài.]

Mệt mỏi rã rời. Tôi ngồi bệt xuống đám lá rụng khô, tựa lưng vào gốc cây hưng già và ngủ say đi.
Trong mơ, tôi nghe tiếng lao xao của rừng hoang có tiếng xường ru của mẹ vọng xuống. Bóng mẹ ở trên cao. Mẹ đang xường để ru thằng Hạnh. Tôi gọi. Mẹ không trả lời. Tôi đi. Cây trúc già xuống, xòe những chiếc lá, bao bọc tấm thân tướng của tôi. Những loại cây dưỡng xanh tốt, massage lại gần nhau để che nắng nắng chang đang tỏa thẳng vào mặt, làm cho lớp da thần kinh của tôi đốt tiền. Cây thơm già thì thầm bên tôi. Nó hỏi:

Cô bé à! Con name is what?
Tôi trả lời:

Con không có tên!
Những lọn tóc xoăn chao nghiêng, da thịt tôi lại vì được quạt mát. Cây thơm tự nhiên:

Sao thế?
Tôi trả lời:

Con tàn tàn mà!
Cây cột cười rung lá:

Ai bảo là còn sót lại. Không đúng đâu!

Đúng mà! Mẹ bảo đảm. Chị Sun bảo thế. Người Mường Vàng cũng bảo thế.
Hỏi lại cây cột:

Con có chân không?
Tôi dưỡng đôi chân thẳng, trắng hồng của mình lên rồi nói:

Con có đủ hai chân.

Con có tay không?
Tôi đưa tay về phía cây cột.

Con có hai bàn tay, tay con rất đẹp.

Con có mắt không?
Tôi chớp chớp hai mắt:

Con có đủ hai mắt, mắt con rất sáng. Con nhìn cái gì cũng rõ. Ban đêm con đi trong rừng cũng dễ dàng như ban ngày.
Cây cột lại cười cành lá:

Con sai rồi!
Tôi quan sát cây thuốc hưng hưng:

Con sai à! Con sai thế nào?

Con sai, vì lúc nào con nghĩ mình cũng là người tàn. Mẹ con cũng sai. Chị Sun cũng sai. Cả người Mường Vàng cũng sai nữa! Những người đó nói vì họ ít học chữ. Chân họ chưa đi xa quá đất Mường Vang. Con chỉ bị vô hiệu hóa. Con chưa bị tàn ở đâu. Con còn là một đứa trẻ. Còn trẻ thì không thể nghĩ rằng mình là người tàn tạ. Là bỏ đi. Thật đấy!
Lá của cây dựng lại vuốt ve trên mặt tôi. Tôi túm vào cuống lá. Một bàn tay nhăn nheo. Bà ngoại! Bà vẫn vuốt ve tôi như thế. Bà già cười móm. Tay bà nhẹ nhàng chiếc máy nghe nhạc làm bằng mo cau để thổi cho tôi ngủ. Bà đi xuống trang web của tôi rồi bảo vệ:

“Cái² à!Ngưu đi cháu. Mộng Váy³ sẽ hát xường để ru cháu ngủ!”
Bà xường. Giọng bà chạy chạy. Câu xường mờ, mó mó […]
Tôi rúc đầu vào bọc váy của bà và ngủ rất ngon, khi tỉnh dậy, tôi vẫn nghe thoang thoảng mùi nước cốt trầu của bà trong da thịt mình. Bà đã bước vào gốc cây dưỡng già. Tôi cảm thấy đầu óc tôi thư giãn hơn một chút. Tôi đến bên cây cột già nuốc lấy nó và gọi trong tiếng tuyết: “Bà ơi!”. Tôi dần dần với cuộc sống đơn độc nơi hoang dã. Tôi động viên vì đã tìm chỗ để tránh những cặp mắt của những người Mường Vang cứ nhìn tôi thô bạo khi tôi có việc phải xuống thang đi ra đường lớn. Tránh để lũ con nít ở Mường Vang khỏi bị mất vía khi bất ngờ gặp tôi ở bên góc làng. Tôi giống như một con nghé mồ côi xấu xí được mẹ và chị thảnh thơi, muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì cũng được. Tôi không có bạn bè cũng không có lớp học để đến. Tôi chỉ xuống núi để về nhà khi trời đã tối mịt. […] Tôi không mơ hồ về của mẹ, nhưng mặt sáng quắt, dàn deo của bà ngoại cứchờ hiện ra. Bà là nhà thương mại nhất của tôi. Tôi lớn lên từ chiếc váy của bà. Bà nuôi tôi, chăm bẵm tôi bằng những gói sức sắn bà nháu trạo bằng cái miệng móm mém, không răng rụngm nước cốt cốt trầu. Mỗi lần tôi khóc, bà lại vũu phải đọc cho tôi nghe truyện thơ Mường “Nàng Nga…” bằng trí nhớ lộn xộn của mình. Bà chết lúc tôi còn nhỏ. Tôi không biết lúc đó tôi mấy tuổi rồi. Mẹ và chị gái bỏ quên tôi ở sàn chò. Đến bữa trưa tôi tự bốc lấy nắm cơm trong cái mộc bằng lương. Có gì ăn mỗi người. Khi thì đắc bột sắn đỏ, bữa sáng thì vài khúc móng mài. Thịnh vượng mới có được bữa cơm gạo nếp nướng thơm đỏ trộn với bột ngô mẹ vẫn gọi là cơm uôi. Đêm nay, tôi ngủ một mình trong cái góc của hai bà cháu. Cứ thế, tôi tự động lớn lên. […] Hơn mười năm sống thui thủi một mình ở rừng Chuông Cỏ, tôi không chơi rong dài như lúc mới vào đây. Tôi chăm sóc cho từng gốc cây ngọn cỏ, vì tôi cũng chỉ có họ là bạn bè. Tôi đã già đi, nhưng hình như rừng thì trẻ lại. Những cây lành ngạnh lớn rất nhanh. Mỗi buổi chiều khi ánh sáng đã tắt mạnh trong thung lũng Si Dồ, con đường mòn lỗn đá tai mèo ở chân núi Cành Kén ngập trong bóng tối, tôi ôm những cây lành ngạnh đó để từ trước khi trở về nhà mẹ, tôi thấy vòng tay mình thật lòng, thế mà sáng hôm nay sau đó tôi lại cảm thấy vòng tay mình chật hẹp hơn một chút. Tôi tin và bắt đầu đếm hết từng con mối nhỏ trong bụng cây dưỡng già. Cái bụng rỗng của cây thuốc phiện trở thành ngôi nhà trú mưa, tránh nắng của tôi. Cây cột già không còn già nữa, cành lá nó sum sê, xanh tốt lạ lùng. Cành cây cột tóc dưỡng rộng mãi mãi thành một cái tản rộng mát mẻ, là nơi tình tự của lũ tào, thiếu tiếu và cũng là không gian kín đáo, an toàn cho vợ và con con trai mới sinh của con vọc bac trắng, những người bạn mới của tôi.

Chỉ ra những âm thanh xuất hiện trong giấc mơ của nhân vật “tôi” ở phần đầu văn bản.
Đáp án đúng: Những âm thanh xuất hiện trong giấc mơ của nhân vật “tôi” là: tiếng lao xao của tán rừng, tiếng xường ru của mẹ, giọng bà ngoại xường ru cháu ngủ.

Câu này chưa có lời giải.

Câu 3

[Lược phần đầu: Nhân vật “tôi” là một cô gái dân tộc Mường, sinh ra với mặt xí xấu do người cha mang di chứng của chiến tranh. Sau khi cha mất, “tôi” sống cùng mẹ, chị Sun - cô gái xinh đẹp nhưng nhím và trẻ con là anh Hạnh tại Mường Vàng. “Tôi” lớn lên trong sự xa vắng của dân bản và sự nhẹ nhàng của con người. Sau khi bất ngờ nhìn thấy gương mặt dị dạng của mình cái ánh sáng nước, nhân vật tôi sợ hãi, đau khổ, mãi miết chạy trốn vào rừng. Trong rừng, “tôi” gặp một cây cột khỏe mạnh và xấu xí đến khủng nhưng cành lá vẫn xanh mướt, vươn dài.]

Mệt mỏi rã rời. Tôi ngồi bệt xuống đám lá rụng khô, tựa lưng vào gốc cây hưng già và ngủ say đi.
Trong mơ, tôi nghe tiếng lao xao của rừng hoang có tiếng xường ru của mẹ vọng xuống. Bóng mẹ ở trên cao. Mẹ đang xường để ru thằng Hạnh. Tôi gọi. Mẹ không trả lời. Tôi đi. Cây trúc già xuống, xòe những chiếc lá, bao bọc tấm thân tướng của tôi. Những loại cây dưỡng xanh tốt, massage lại gần nhau để che nắng nắng chang đang tỏa thẳng vào mặt, làm cho lớp da thần kinh của tôi đốt tiền. Cây thơm già thì thầm bên tôi. Nó hỏi:

Cô bé à! Con name is what?
Tôi trả lời:

Con không có tên!
Những lọn tóc xoăn chao nghiêng, da thịt tôi lại vì được quạt mát. Cây thơm tự nhiên:

Sao thế?
Tôi trả lời:

Con tàn tàn mà!
Cây cột cười rung lá:

Ai bảo là còn sót lại. Không đúng đâu!

Đúng mà! Mẹ bảo đảm. Chị Sun bảo thế. Người Mường Vàng cũng bảo thế.
Hỏi lại cây cột:

Con có chân không?
Tôi dưỡng đôi chân thẳng, trắng hồng của mình lên rồi nói:

Con có đủ hai chân.

Con có tay không?
Tôi đưa tay về phía cây cột.

Con có hai bàn tay, tay con rất đẹp.

Con có mắt không?
Tôi chớp chớp hai mắt:

Con có đủ hai mắt, mắt con rất sáng. Con nhìn cái gì cũng rõ. Ban đêm con đi trong rừng cũng dễ dàng như ban ngày.
Cây cột lại cười cành lá:

Con sai rồi!
Tôi quan sát cây thuốc hưng hưng:

Con sai à! Con sai thế nào?

Con sai, vì lúc nào con nghĩ mình cũng là người tàn. Mẹ con cũng sai. Chị Sun cũng sai. Cả người Mường Vàng cũng sai nữa! Những người đó nói vì họ ít học chữ. Chân họ chưa đi xa quá đất Mường Vang. Con chỉ bị vô hiệu hóa. Con chưa bị tàn ở đâu. Con còn là một đứa trẻ. Còn trẻ thì không thể nghĩ rằng mình là người tàn tạ. Là bỏ đi. Thật đấy!
Lá của cây dựng lại vuốt ve trên mặt tôi. Tôi túm vào cuống lá. Một bàn tay nhăn nheo. Bà ngoại! Bà vẫn vuốt ve tôi như thế. Bà già cười móm. Tay bà nhẹ nhàng chiếc máy nghe nhạc làm bằng mo cau để thổi cho tôi ngủ. Bà đi xuống trang web của tôi rồi bảo vệ:

“Cái² à!Ngưu đi cháu. Mộng Váy³ sẽ hát xường để ru cháu ngủ!”
Bà xường. Giọng bà chạy chạy. Câu xường mờ, mó mó […]
Tôi rúc đầu vào bọc váy của bà và ngủ rất ngon, khi tỉnh dậy, tôi vẫn nghe thoang thoảng mùi nước cốt trầu của bà trong da thịt mình. Bà đã bước vào gốc cây dưỡng già. Tôi cảm thấy đầu óc tôi thư giãn hơn một chút. Tôi đến bên cây cột già nuốc lấy nó và gọi trong tiếng tuyết: “Bà ơi!”. Tôi dần dần với cuộc sống đơn độc nơi hoang dã. Tôi động viên vì đã tìm chỗ để tránh những cặp mắt của những người Mường Vang cứ nhìn tôi thô bạo khi tôi có việc phải xuống thang đi ra đường lớn. Tránh để lũ con nít ở Mường Vang khỏi bị mất vía khi bất ngờ gặp tôi ở bên góc làng. Tôi giống như một con nghé mồ côi xấu xí được mẹ và chị thảnh thơi, muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì cũng được. Tôi không có bạn bè cũng không có lớp học để đến. Tôi chỉ xuống núi để về nhà khi trời đã tối mịt. […] Tôi không mơ hồ về của mẹ, nhưng mặt sáng quắt, dàn deo của bà ngoại cứchờ hiện ra. Bà là nhà thương mại nhất của tôi. Tôi lớn lên từ chiếc váy của bà. Bà nuôi tôi, chăm bẵm tôi bằng những gói sức sắn bà nháu trạo bằng cái miệng móm mém, không răng rụngm nước cốt cốt trầu. Mỗi lần tôi khóc, bà lại vũu phải đọc cho tôi nghe truyện thơ Mường “Nàng Nga…” bằng trí nhớ lộn xộn của mình. Bà chết lúc tôi còn nhỏ. Tôi không biết lúc đó tôi mấy tuổi rồi. Mẹ và chị gái bỏ quên tôi ở sàn chò. Đến bữa trưa tôi tự bốc lấy nắm cơm trong cái mộc bằng lương. Có gì ăn mỗi người. Khi thì đắc bột sắn đỏ, bữa sáng thì vài khúc móng mài. Thịnh vượng mới có được bữa cơm gạo nếp nướng thơm đỏ trộn với bột ngô mẹ vẫn gọi là cơm uôi. Đêm nay, tôi ngủ một mình trong cái góc của hai bà cháu. Cứ thế, tôi tự động lớn lên. […] Hơn mười năm sống thui thủi một mình ở rừng Chuông Cỏ, tôi không chơi rong dài như lúc mới vào đây. Tôi chăm sóc cho từng gốc cây ngọn cỏ, vì tôi cũng chỉ có họ là bạn bè. Tôi đã già đi, nhưng hình như rừng thì trẻ lại. Những cây lành ngạnh lớn rất nhanh. Mỗi buổi chiều khi ánh sáng đã tắt mạnh trong thung lũng Si Dồ, con đường mòn lỗn đá tai mèo ở chân núi Cành Kén ngập trong bóng tối, tôi ôm những cây lành ngạnh đó để từ trước khi trở về nhà mẹ, tôi thấy vòng tay mình thật lòng, thế mà sáng hôm nay sau đó tôi lại cảm thấy vòng tay mình chật hẹp hơn một chút. Tôi tin và bắt đầu đếm hết từng con mối nhỏ trong bụng cây dưỡng già. Cái bụng rỗng của cây thuốc phiện trở thành ngôi nhà trú mưa, tránh nắng của tôi. Cây cột già không còn già nữa, cành lá nó sum sê, xanh tốt lạ lùng. Cành cây cột tóc dưỡng rộng mãi mãi thành một cái tản rộng mát mẻ, là nơi tình tự của lũ tào, thiếu tiếu và cũng là không gian kín đáo, an toàn cho vợ và con con trai mới sinh của con vọc bac trắng, những người bạn mới của tôi.

Nêu ý nghĩa của sự việc kì ảo: cuộc trò chuyện giữa cây gội già và nhân vật “tôi” trong văn bản trên.

Đáp án đúng: Cuộc trò chuyện kì ảo giữa cây gội già và nhân vật “tôi” có ý nghĩa giúp nhân vật nhận ra giá trị của bản thân và thay đổi cách nhìn về chính mình. Cây gội già giống như người bạn, người dẫn đường tinh thần giúp “tôi” vượt qua mặc cảm, đau khổ để tìm lại niềm tin sống. Đồng thời, chi tiết kì ảo còn làm cho câu chuyện trở nên giàu chất thơ, giàu tính biểu tượng và thể hiện tư tưởng nhân văn sâu sắc của tác giả.

Câu này chưa có lời giải.

Câu 4

[Lược phần đầu: Nhân vật “tôi” là một cô gái dân tộc Mường, sinh ra với mặt xí xấu do người cha mang di chứng của chiến tranh. Sau khi cha mất, “tôi” sống cùng mẹ, chị Sun - cô gái xinh đẹp nhưng nhím và trẻ con là anh Hạnh tại Mường Vàng. “Tôi” lớn lên trong sự xa vắng của dân bản và sự nhẹ nhàng của con người. Sau khi bất ngờ nhìn thấy gương mặt dị dạng của mình cái ánh sáng nước, nhân vật tôi sợ hãi, đau khổ, mãi miết chạy trốn vào rừng. Trong rừng, “tôi” gặp một cây cột khỏe mạnh và xấu xí đến khủng nhưng cành lá vẫn xanh mướt, vươn dài.]

Mệt mỏi rã rời. Tôi ngồi bệt xuống đám lá rụng khô, tựa lưng vào gốc cây hưng già và ngủ say đi.
Trong mơ, tôi nghe tiếng lao xao của rừng hoang có tiếng xường ru của mẹ vọng xuống. Bóng mẹ ở trên cao. Mẹ đang xường để ru thằng Hạnh. Tôi gọi. Mẹ không trả lời. Tôi đi. Cây trúc già xuống, xòe những chiếc lá, bao bọc tấm thân tướng của tôi. Những loại cây dưỡng xanh tốt, massage lại gần nhau để che nắng nắng chang đang tỏa thẳng vào mặt, làm cho lớp da thần kinh của tôi đốt tiền. Cây thơm già thì thầm bên tôi. Nó hỏi:

Cô bé à! Con name is what?
Tôi trả lời:

Con không có tên!
Những lọn tóc xoăn chao nghiêng, da thịt tôi lại vì được quạt mát. Cây thơm tự nhiên:

Sao thế?
Tôi trả lời:

Con tàn tàn mà!
Cây cột cười rung lá:

Ai bảo là còn sót lại. Không đúng đâu!

Đúng mà! Mẹ bảo đảm. Chị Sun bảo thế. Người Mường Vàng cũng bảo thế.
Hỏi lại cây cột:

Con có chân không?
Tôi dưỡng đôi chân thẳng, trắng hồng của mình lên rồi nói:

Con có đủ hai chân.

Con có tay không?
Tôi đưa tay về phía cây cột.

Con có hai bàn tay, tay con rất đẹp.

Con có mắt không?
Tôi chớp chớp hai mắt:

Con có đủ hai mắt, mắt con rất sáng. Con nhìn cái gì cũng rõ. Ban đêm con đi trong rừng cũng dễ dàng như ban ngày.
Cây cột lại cười cành lá:

Con sai rồi!
Tôi quan sát cây thuốc hưng hưng:

Con sai à! Con sai thế nào?

Con sai, vì lúc nào con nghĩ mình cũng là người tàn. Mẹ con cũng sai. Chị Sun cũng sai. Cả người Mường Vàng cũng sai nữa! Những người đó nói vì họ ít học chữ. Chân họ chưa đi xa quá đất Mường Vang. Con chỉ bị vô hiệu hóa. Con chưa bị tàn ở đâu. Con còn là một đứa trẻ. Còn trẻ thì không thể nghĩ rằng mình là người tàn tạ. Là bỏ đi. Thật đấy!
Lá của cây dựng lại vuốt ve trên mặt tôi. Tôi túm vào cuống lá. Một bàn tay nhăn nheo. Bà ngoại! Bà vẫn vuốt ve tôi như thế. Bà già cười móm. Tay bà nhẹ nhàng chiếc máy nghe nhạc làm bằng mo cau để thổi cho tôi ngủ. Bà đi xuống trang web của tôi rồi bảo vệ:

“Cái² à!Ngưu đi cháu. Mộng Váy³ sẽ hát xường để ru cháu ngủ!”
Bà xường. Giọng bà chạy chạy. Câu xường mờ, mó mó […]
Tôi rúc đầu vào bọc váy của bà và ngủ rất ngon, khi tỉnh dậy, tôi vẫn nghe thoang thoảng mùi nước cốt trầu của bà trong da thịt mình. Bà đã bước vào gốc cây dưỡng già. Tôi cảm thấy đầu óc tôi thư giãn hơn một chút. Tôi đến bên cây cột già nuốc lấy nó và gọi trong tiếng tuyết: “Bà ơi!”. Tôi dần dần với cuộc sống đơn độc nơi hoang dã. Tôi động viên vì đã tìm chỗ để tránh những cặp mắt của những người Mường Vang cứ nhìn tôi thô bạo khi tôi có việc phải xuống thang đi ra đường lớn. Tránh để lũ con nít ở Mường Vang khỏi bị mất vía khi bất ngờ gặp tôi ở bên góc làng. Tôi giống như một con nghé mồ côi xấu xí được mẹ và chị thảnh thơi, muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì cũng được. Tôi không có bạn bè cũng không có lớp học để đến. Tôi chỉ xuống núi để về nhà khi trời đã tối mịt. […] Tôi không mơ hồ về của mẹ, nhưng mặt sáng quắt, dàn deo của bà ngoại cứchờ hiện ra. Bà là nhà thương mại nhất của tôi. Tôi lớn lên từ chiếc váy của bà. Bà nuôi tôi, chăm bẵm tôi bằng những gói sức sắn bà nháu trạo bằng cái miệng móm mém, không răng rụngm nước cốt cốt trầu. Mỗi lần tôi khóc, bà lại vũu phải đọc cho tôi nghe truyện thơ Mường “Nàng Nga…” bằng trí nhớ lộn xộn của mình. Bà chết lúc tôi còn nhỏ. Tôi không biết lúc đó tôi mấy tuổi rồi. Mẹ và chị gái bỏ quên tôi ở sàn chò. Đến bữa trưa tôi tự bốc lấy nắm cơm trong cái mộc bằng lương. Có gì ăn mỗi người. Khi thì đắc bột sắn đỏ, bữa sáng thì vài khúc móng mài. Thịnh vượng mới có được bữa cơm gạo nếp nướng thơm đỏ trộn với bột ngô mẹ vẫn gọi là cơm uôi. Đêm nay, tôi ngủ một mình trong cái góc của hai bà cháu. Cứ thế, tôi tự động lớn lên. […] Hơn mười năm sống thui thủi một mình ở rừng Chuông Cỏ, tôi không chơi rong dài như lúc mới vào đây. Tôi chăm sóc cho từng gốc cây ngọn cỏ, vì tôi cũng chỉ có họ là bạn bè. Tôi đã già đi, nhưng hình như rừng thì trẻ lại. Những cây lành ngạnh lớn rất nhanh. Mỗi buổi chiều khi ánh sáng đã tắt mạnh trong thung lũng Si Dồ, con đường mòn lỗn đá tai mèo ở chân núi Cành Kén ngập trong bóng tối, tôi ôm những cây lành ngạnh đó để từ trước khi trở về nhà mẹ, tôi thấy vòng tay mình thật lòng, thế mà sáng hôm nay sau đó tôi lại cảm thấy vòng tay mình chật hẹp hơn một chút. Tôi tin và bắt đầu đếm hết từng con mối nhỏ trong bụng cây dưỡng già. Cái bụng rỗng của cây thuốc phiện trở thành ngôi nhà trú mưa, tránh nắng của tôi. Cây cột già không còn già nữa, cành lá nó sum sê, xanh tốt lạ lùng. Cành cây cột tóc dưỡng rộng mãi mãi thành một cái tản rộng mát mẻ, là nơi tình tự của lũ tào, thiếu tiếu và cũng là không gian kín đáo, an toàn cho vợ và con con trai mới sinh của con vọc bac trắng, những người bạn mới của tôi.

Trình bày tác dụng của biện pháp tu từ so sánh trong câu văn: Tôi giống như một con nghé mồ côi xấu xí được mẹ và chị thả rông, muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì cũng được.

Đáp án đúng: Biện pháp tu từ so sánh trong câu văn giúp làm nổi bật cảm giác cô độc, tủi thân và bị bỏ rơi của nhân vật “tôi”. Hình ảnh “con nghé mồ côi xấu xí” khiến nỗi đau và số phận bất hạnh của nhân vật hiện lên cụ thể, gợi nhiều xót xa. Qua đó, tác giả bộc lộ niềm thương cảm sâu sắc đối với nhân vật và những con người chịu nhiều thiệt thòi trong cuộc sống.

Câu này chưa có lời giải.

Câu 5

[Lược phần đầu: Nhân vật “tôi” là một cô gái dân tộc Mường, sinh ra với mặt xí xấu do người cha mang di chứng của chiến tranh. Sau khi cha mất, “tôi” sống cùng mẹ, chị Sun - cô gái xinh đẹp nhưng nhím và trẻ con là anh Hạnh tại Mường Vàng. “Tôi” lớn lên trong sự xa vắng của dân bản và sự nhẹ nhàng của con người. Sau khi bất ngờ nhìn thấy gương mặt dị dạng của mình cái ánh sáng nước, nhân vật tôi sợ hãi, đau khổ, mãi miết chạy trốn vào rừng. Trong rừng, “tôi” gặp một cây cột khỏe mạnh và xấu xí đến khủng nhưng cành lá vẫn xanh mướt, vươn dài.]

Mệt mỏi rã rời. Tôi ngồi bệt xuống đám lá rụng khô, tựa lưng vào gốc cây hưng già và ngủ say đi.
Trong mơ, tôi nghe tiếng lao xao của rừng hoang có tiếng xường ru của mẹ vọng xuống. Bóng mẹ ở trên cao. Mẹ đang xường để ru thằng Hạnh. Tôi gọi. Mẹ không trả lời. Tôi đi. Cây trúc già xuống, xòe những chiếc lá, bao bọc tấm thân tướng của tôi. Những loại cây dưỡng xanh tốt, massage lại gần nhau để che nắng nắng chang đang tỏa thẳng vào mặt, làm cho lớp da thần kinh của tôi đốt tiền. Cây thơm già thì thầm bên tôi. Nó hỏi:

Cô bé à! Con name is what?
Tôi trả lời:

Con không có tên!
Những lọn tóc xoăn chao nghiêng, da thịt tôi lại vì được quạt mát. Cây thơm tự nhiên:

Sao thế?
Tôi trả lời:

Con tàn tàn mà!
Cây cột cười rung lá:

Ai bảo là còn sót lại. Không đúng đâu!

Đúng mà! Mẹ bảo đảm. Chị Sun bảo thế. Người Mường Vàng cũng bảo thế.
Hỏi lại cây cột:

Con có chân không?
Tôi dưỡng đôi chân thẳng, trắng hồng của mình lên rồi nói:

Con có đủ hai chân.

Con có tay không?
Tôi đưa tay về phía cây cột.

Con có hai bàn tay, tay con rất đẹp.

Con có mắt không?
Tôi chớp chớp hai mắt:

Con có đủ hai mắt, mắt con rất sáng. Con nhìn cái gì cũng rõ. Ban đêm con đi trong rừng cũng dễ dàng như ban ngày.
Cây cột lại cười cành lá:

Con sai rồi!
Tôi quan sát cây thuốc hưng hưng:

Con sai à! Con sai thế nào?

Con sai, vì lúc nào con nghĩ mình cũng là người tàn. Mẹ con cũng sai. Chị Sun cũng sai. Cả người Mường Vàng cũng sai nữa! Những người đó nói vì họ ít học chữ. Chân họ chưa đi xa quá đất Mường Vang. Con chỉ bị vô hiệu hóa. Con chưa bị tàn ở đâu. Con còn là một đứa trẻ. Còn trẻ thì không thể nghĩ rằng mình là người tàn tạ. Là bỏ đi. Thật đấy!
Lá của cây dựng lại vuốt ve trên mặt tôi. Tôi túm vào cuống lá. Một bàn tay nhăn nheo. Bà ngoại! Bà vẫn vuốt ve tôi như thế. Bà già cười móm. Tay bà nhẹ nhàng chiếc máy nghe nhạc làm bằng mo cau để thổi cho tôi ngủ. Bà đi xuống trang web của tôi rồi bảo vệ:

“Cái² à!Ngưu đi cháu. Mộng Váy³ sẽ hát xường để ru cháu ngủ!”
Bà xường. Giọng bà chạy chạy. Câu xường mờ, mó mó […]
Tôi rúc đầu vào bọc váy của bà và ngủ rất ngon, khi tỉnh dậy, tôi vẫn nghe thoang thoảng mùi nước cốt trầu của bà trong da thịt mình. Bà đã bước vào gốc cây dưỡng già. Tôi cảm thấy đầu óc tôi thư giãn hơn một chút. Tôi đến bên cây cột già nuốc lấy nó và gọi trong tiếng tuyết: “Bà ơi!”. Tôi dần dần với cuộc sống đơn độc nơi hoang dã. Tôi động viên vì đã tìm chỗ để tránh những cặp mắt của những người Mường Vang cứ nhìn tôi thô bạo khi tôi có việc phải xuống thang đi ra đường lớn. Tránh để lũ con nít ở Mường Vang khỏi bị mất vía khi bất ngờ gặp tôi ở bên góc làng. Tôi giống như một con nghé mồ côi xấu xí được mẹ và chị thảnh thơi, muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì cũng được. Tôi không có bạn bè cũng không có lớp học để đến. Tôi chỉ xuống núi để về nhà khi trời đã tối mịt. […] Tôi không mơ hồ về của mẹ, nhưng mặt sáng quắt, dàn deo của bà ngoại cứchờ hiện ra. Bà là nhà thương mại nhất của tôi. Tôi lớn lên từ chiếc váy của bà. Bà nuôi tôi, chăm bẵm tôi bằng những gói sức sắn bà nháu trạo bằng cái miệng móm mém, không răng rụngm nước cốt cốt trầu. Mỗi lần tôi khóc, bà lại vũu phải đọc cho tôi nghe truyện thơ Mường “Nàng Nga…” bằng trí nhớ lộn xộn của mình. Bà chết lúc tôi còn nhỏ. Tôi không biết lúc đó tôi mấy tuổi rồi. Mẹ và chị gái bỏ quên tôi ở sàn chò. Đến bữa trưa tôi tự bốc lấy nắm cơm trong cái mộc bằng lương. Có gì ăn mỗi người. Khi thì đắc bột sắn đỏ, bữa sáng thì vài khúc móng mài. Thịnh vượng mới có được bữa cơm gạo nếp nướng thơm đỏ trộn với bột ngô mẹ vẫn gọi là cơm uôi. Đêm nay, tôi ngủ một mình trong cái góc của hai bà cháu. Cứ thế, tôi tự động lớn lên. […] Hơn mười năm sống thui thủi một mình ở rừng Chuông Cỏ, tôi không chơi rong dài như lúc mới vào đây. Tôi chăm sóc cho từng gốc cây ngọn cỏ, vì tôi cũng chỉ có họ là bạn bè. Tôi đã già đi, nhưng hình như rừng thì trẻ lại. Những cây lành ngạnh lớn rất nhanh. Mỗi buổi chiều khi ánh sáng đã tắt mạnh trong thung lũng Si Dồ, con đường mòn lỗn đá tai mèo ở chân núi Cành Kén ngập trong bóng tối, tôi ôm những cây lành ngạnh đó để từ trước khi trở về nhà mẹ, tôi thấy vòng tay mình thật lòng, thế mà sáng hôm nay sau đó tôi lại cảm thấy vòng tay mình chật hẹp hơn một chút. Tôi tin và bắt đầu đếm hết từng con mối nhỏ trong bụng cây dưỡng già. Cái bụng rỗng của cây thuốc phiện trở thành ngôi nhà trú mưa, tránh nắng của tôi. Cây cột già không còn già nữa, cành lá nó sum sê, xanh tốt lạ lùng. Cành cây cột tóc dưỡng rộng mãi mãi thành một cái tản rộng mát mẻ, là nơi tình tự của lũ tào, thiếu tiếu và cũng là không gian kín đáo, an toàn cho vợ và con con trai mới sinh của con vọc bac trắng, những người bạn mới của tôi.

Con còn là một đứa trẻ. Trẻ con thì không được nghĩ rằng mình là người tàn phế. Là đồ bỏ đi. Từ nội dung của các câu văn trên, anh/chị hãy bày tỏ suy nghĩ về vai trò của tinh thần lạc quan trong cuộc sống (trình bày khoảng 05-07 dòng).

Đáp án đúng: Tinh thần lạc quan có vai trò rất quan trọng trong cuộc sống của mỗi con người. Khi giữ được sự lạc quan, con người sẽ có thêm nghị lực để vượt qua khó khăn, mặc cảm và những thử thách của số phận. Trong văn bản, nhân vật “tôi” đã dần thay đổi suy nghĩ tiêu cực để học cách yêu thương bản thân và tìm thấy ý nghĩa sống giữa thiên nhiên. Tinh thần lạc quan giúp con người không gục ngã trước nghịch cảnh mà luôn hướng tới những điều tốt đẹp hơn. Bản thân em cần rèn luyện suy nghĩ tích cực, biết tin vào giá trị của chính mình và không bi quan khi gặp thất bại. Em hiểu rằng lạc quan chính là nguồn sức mạnh giúp con người trưởng thành và sống hạnh phúc hơn.

Câu này chưa có lời giải.

VIẾT (6,0 điểm)

Câu 6

Viết một đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích sự thay đổi tâm lí của nhân vật “tôi” trong văn bản ở phần Đọc hiểu.

Lời giải

Bước 1: Nêu tâm lí ban đầu

Nhân vật “tôi” mặc cảm, tự ti, đau khổ vì ngoại hình dị dạng và sự xa lánh của mọi người.

Nhân vật tự xem mình là “người tàn phế”, “đồ bỏ đi”, luôn thu mình và trốn chạy khỏi cộng đồng.

Bước 2: Phân tích bước ngoặt tâm lí

Cuộc trò chuyện với cây gội già và sự gợi nhớ hình ảnh bà ngoại giúp nhân vật thay đổi nhận thức về bản thân.

Sự phân định giữa “bị tật” và “bị tàn” khơi dậy niềm tin vào giá trị cốt lõi của sự sống.

Bước 3: Đánh giá sự hồi sinh

Nhân vật tìm lại niềm tin sống, cảm nhận sự yêu thương, che chở từ thiên nhiên và học cách sống lạc quan hơn.

Hơn mười năm chăm chút cỏ cây cho thấy hành trình tự chữa lành bằng tình yêu thương.

Đáp án: Nhân vật “tôi” chuyển từ mặc cảm, ruồng bỏ đến thức tỉnh và hồi sinh — nhờ tình yêu thương, sự cảm thông cùng niềm tin vào giá trị bản thân.

Câu 7

Từ kết quả đọc hiểu văn bản Như gốc gội xù xì và hiểu biết về những biến động của môi trường tự nhiên hiện nay, anh/chị hãy viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) với chủ đề: Làm bạn với thiên nhiên.

Lời giải

Bước 1: Mở bài và giải thích

Giới thiệu ý nghĩa của việc làm bạn với thiên nhiên trong cuộc sống hiện nay.

Giải thích: đó là sống gần gũi, yêu thương, tôn trọng, hòa hợp với tự nhiên; thiên nhiên là không gian sống và nguồn nuôi dưỡng con người.

Bước 2: Phân tích ý nghĩa

Thiên nhiên mang lại sự sống, vẻ đẹp và cân bằng; đồng thời giúp con người chữa lành tổn thương, tìm bình yên và cảm hứng sống.

Qua hình ảnh gốc cây gội trong văn bản, làm bạn với thiên nhiên còn giúp con người sống nhân ái, biết trân trọng và bảo vệ sự sống.

Bước 3: Mở rộng và nêu hành động

Phê phán hành vi chặt phá rừng, xả rác, khai thác tài nguyên bừa bãi, gây biến đổi khí hậu và ô nhiễm môi trường.

Khẳng định tình yêu thiên nhiên phải gắn với phát triển bền vững, giảm rác thải nhựa, trồng cây và bảo vệ đa dạng sinh học.

Bước 4: Kết bài và liên hệ

Khẳng định sống hòa hợp với thiên nhiên có ý nghĩa thiết yếu đối với con người và tương lai Trái Đất.

Liên hệ bản thân: hình thành lối sống xanh, có ý thức bảo vệ môi trường bằng những việc làm cụ thể.

Đáp án: Làm bạn với thiên nhiên là sống gần gũi, tôn trọng và chủ động bảo vệ tự nhiên — vì đó là cách bảo vệ sự sống và tương lai của chính con người.
Bảng tra cứu nhanh đáp án trọn bộ 7 câu hỏiNhấn để đóng / mở
Câu1234567
Đáp ánVăn bản được kể theo ngôi thứ nhất, người kể xưng “tôi”.Những âm thanh xuất hiện trong giấc mơ của nhân vật “tôi” là: tiếng lao xao của tán rừng, tiếng xường ru của mẹ, giọng bà ngoại xường ru cháu ngủ.Cuộc trò chuyện kì ảo giữa cây gội già và nhân vật “tôi” có ý nghĩa giúp nhân vật nhận ra giá trị của bản thân và thay đổi cách nhìn về chính mình. Cây gội già giống như người bạn, người dẫn đường tinh thần giúp “tôi” vượt qua mặc cảm, đau khổ để tìm lại niềm tin sống. Đồng thời, chi tiết kì ảo còn làm cho câu chuyện trở nên giàu chất thơ, giàu tính biểu tượng và thể hiện tư tưởng nhân văn sâu sắc của tác giả.Biện pháp tu từ so sánh trong câu văn giúp làm nổi bật cảm giác cô độc, tủi thân và bị bỏ rơi của nhân vật “tôi”. Hình ảnh “con nghé mồ côi xấu xí” khiến nỗi đau và số phận bất hạnh của nhân vật hiện lên cụ thể, gợi nhiều xót xa. Qua đó, tác giả bộc lộ niềm thương cảm sâu sắc đối với nhân vật và những con người chịu nhiều thiệt thòi trong cuộc sống.Tinh thần lạc quan có vai trò rất quan trọng trong cuộc sống của mỗi con người. Khi giữ được sự lạc quan, con người sẽ có thêm nghị lực để vượt qua khó khăn, mặc cảm và những thử thách của số phận. Trong văn bản, nhân vật “tôi” đã dần thay đổi suy nghĩ tiêu cực để học cách yêu thương bản thân và tìm thấy ý nghĩa sống giữa thiên nhiên. Tinh thần lạc quan giúp con người không gục ngã trước nghịch cảnh mà luôn hướng tới những điều tốt đẹp hơn. Bản thân em cần rèn luyện suy nghĩ tích cực, biết tin vào giá trị của chính mình và không bi quan khi gặp thất bại. Em hiểu rằng lạc quan chính là nguồn sức mạnh giúp con người trưởng thành và sống hạnh phúc hơn.--
Đáp án & Lời giải chi tiết: Đề thi thử tốt nghiệp THPT môn Ngữ Văn Sở GD&ĐT Lạng Sơn năm 2026 môn Ngữ văn 2026 (Thi Tốt nghiệp THPT) | 9Study - 9Study