Tiếng trống thu không trên cái chòi của huyện nhỏ; từng tiếng một vang ra để gọi buổi chiều. Phương tây đỏ rực như lửa cháy và những đám mây ánh hồng như hòn than sắp tàn. Dãy tre làng trước mặt đen lại và cắt hình rõ rệt trên nền trời.
Chiều, chiều rồi. Một chiều êm ả như ru, văng vẳng tiếng ếch nhái kêu ran ngoài đồng ruộng theo gió nhẹ đưa vào. Trong cửa hàng hơi tối, muỗi đã bắt đầu vo ve. Liên ngồi yên lặng bên mấy quả thuốc sơn đen; đôi mắt chị bóng tối ngập đầy dần và cái buồn của buổi chiều quê thấm thía vào tâm hồn ngây thơ của chị; Liên không hiểu sao, nhưng chị thấy lòng buồn man mác trước cái giờ khắc của ngày tàn.
(Trích Hai đứa trẻ - Thạch Lam, SGK Ngữ Văn 11, tập 1, NXB GD 2014)
Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích trên là gì?
Tự sự
Biểu cảm
Nghị luận
Miêu tả
Đoạn trích tái hiện cảnh chiều quê qua màu sắc, âm thanh và không gian.
Các chi tiết về tiếng trống, mây, dãy tre, tiếng ếch nhái, muỗi vo ve làm nổi bật tính miêu tả.
Phương thức chiếm ưu thế là miêu tả; cảm xúc buồn của Liên chỉ là yếu tố kết hợp.
Chọn D. Miêu tả; A, B, C sai vì đoạn trích không chủ yếu kể chuỗi sự việc, bộc lộ cảm xúc trực tiếp hay bàn luận, lập luận.
Tiếng trống thu không trên cái chòi của huyện nhỏ; từng tiếng một vang ra để gọi buổi chiều. Phương tây đỏ rực như lửa cháy và những đám mây ánh hồng như hòn than sắp tàn. Dãy tre làng trước mặt đen lại và cắt hình rõ rệt trên nền trời.
Chiều, chiều rồi. Một chiều êm ả như ru, văng vẳng tiếng ếch nhái kêu ran ngoài đồng ruộng theo gió nhẹ đưa vào. Trong cửa hàng hơi tối, muỗi đã bắt đầu vo ve. Liên ngồi yên lặng bên mấy quả thuốc sơn đen; đôi mắt chị bóng tối ngập đầy dần và cái buồn của buổi chiều quê thấm thía vào tâm hồn ngây thơ của chị; Liên không hiểu sao, nhưng chị thấy lòng buồn man mác trước cái giờ khắc của ngày tàn.
(Trích Hai đứa trẻ - Thạch Lam, SGK Ngữ Văn 11, tập 1, NXB GD 2014)
Nội dung chính của đoạn trích trên là gì? Chọn ý đúng nhất:
Hình ảnh chuyến tàu và tâm trạng chờ mong chuyến tàu đêm của Liên và An
Bức tranh phố huyện lúc đêm khuya và đời sống của những kiếp người nghèo khổ trong bóng tối.
Bức tranh thiên nhiên phố huyện với vẻ đẹp trầm buồn, tĩnh lặng, rất đỗi thơ mộng lúc chiều tà và tâm hồn tinh tế, nhạy cảm của Liên.
Hiện thực buồn tẻ, tù đọng của tác phẩm càng nặng nề vì Liên đã ý thức được đầy đủ và sâu sắc về cuộc sống đó.
Đoạn trích mở ra ở phố huyện lúc chiều tà, khi ánh sáng dần tắt.
Không gian yên ả, vắng lặng với âm thanh và màu sắc dịu buồn.
Liên cảm nhận sâu sắc cảnh vật qua đôi mắt tinh tế, nhạy cảm.
Cảnh ngày tàn khơi dậy trong chị nỗi buồn man mác.
C đúng vì bao quát vẻ đẹp trầm buồn, tĩnh lặng của thiên nhiên lúc chiều tà và tâm hồn Liên.
A, B, D sai vì lần lượt nói về chuyến tàu chưa xuất hiện, đêm khuya và đời sống nghèo khổ không phải trọng tâm, hoặc quy kết Liên nhận thức đầy đủ về hiện thực.
Tiếng trống thu không trên cái chòi của huyện nhỏ; từng tiếng một vang ra để gọi buổi chiều. Phương tây đỏ rực như lửa cháy và những đám mây ánh hồng như hòn than sắp tàn. Dãy tre làng trước mặt đen lại và cắt hình rõ rệt trên nền trời.
Chiều, chiều rồi. Một chiều êm ả như ru, văng vẳng tiếng ếch nhái kêu ran ngoài đồng ruộng theo gió nhẹ đưa vào. Trong cửa hàng hơi tối, muỗi đã bắt đầu vo ve. Liên ngồi yên lặng bên mấy quả thuốc sơn đen; đôi mắt chị bóng tối ngập đầy dần và cái buồn của buổi chiều quê thấm thía vào tâm hồn ngây thơ của chị; Liên không hiểu sao, nhưng chị thấy lòng buồn man mác trước cái giờ khắc của ngày tàn.
(Trích Hai đứa trẻ - Thạch Lam, SGK Ngữ Văn 11, tập 1, NXB GD 2014)
Xác định biện pháp tu từ được sử dụng trong câu văn sau: “Phương tây đỏ rực như lửa cháy và những đám mây ánh hồng như hòn than sắp tàn.”
So sánh
Nhân hoá
Lặp cấu trúc
Điệp ngữ
Câu văn dùng từ “như” để đối chiếu phương tây với lửa cháy và mây với hòn than sắp tàn.
Cách so sánh làm nổi bật màu sắc rực đỏ và vẻ tàn lụi của buổi chiều.
Chọn A. So sánh; B, C, D sai vì câu không gán đặc điểm người, không lặp cấu trúc ngữ pháp và không điệp từ tạo nhấn mạnh.
Tiếng trống thu không trên cái chòi của huyện nhỏ; từng tiếng một vang ra để gọi buổi chiều. Phương tây đỏ rực như lửa cháy và những đám mây ánh hồng như hòn than sắp tàn. Dãy tre làng trước mặt đen lại và cắt hình rõ rệt trên nền trời.
Chiều, chiều rồi. Một chiều êm ả như ru, văng vẳng tiếng ếch nhái kêu ran ngoài đồng ruộng theo gió nhẹ đưa vào. Trong cửa hàng hơi tối, muỗi đã bắt đầu vo ve. Liên ngồi yên lặng bên mấy quả thuốc sơn đen; đôi mắt chị bóng tối ngập đầy dần và cái buồn của buổi chiều quê thấm thía vào tâm hồn ngây thơ của chị; Liên không hiểu sao, nhưng chị thấy lòng buồn man mác trước cái giờ khắc của ngày tàn.
(Trích Hai đứa trẻ - Thạch Lam, SGK Ngữ Văn 11, tập 1, NXB GD 2014)
Đặc sắc về nghệ thuật tả cảnh trong đoạn trích trên được biểu hiện như thế nào?
Dùng ánh sáng để gợi tả bóng tối.
Dùng động tả tĩnh.
Sử dụng nghệ thuật tương phản làm đòn bẩy.
Tất cả các đáp án trên.
Các sắc đỏ, hồng của phương tây và mây chiều báo hiệu ánh sáng đang tắt.
Nhờ đó, bóng tối hiện lên rõ dần.
Tiếng trống, tiếng ếch nhái, tiếng muỗi càng làm không gian chiều quê thêm vắng lặng.
Sự đối lập giữa sáng – tối, động – tĩnh tạo điểm nhấn cho bức tranh.
Chọn D vì đoạn trích đồng thời dùng ánh sáng gợi bóng tối, động tả tĩnh và nghệ thuật tương phản; A, B, C chỉ nêu từng phương diện riêng lẻ nên chưa đầy đủ.
Tiếng trống thu không trên cái chòi của huyện nhỏ; từng tiếng một vang ra để gọi buổi chiều. Phương tây đỏ rực như lửa cháy và những đám mây ánh hồng như hòn than sắp tàn. Dãy tre làng trước mặt đen lại và cắt hình rõ rệt trên nền trời.
Chiều, chiều rồi. Một chiều êm ả như ru, văng vẳng tiếng ếch nhái kêu ran ngoài đồng ruộng theo gió nhẹ đưa vào. Trong cửa hàng hơi tối, muỗi đã bắt đầu vo ve. Liên ngồi yên lặng bên mấy quả thuốc sơn đen; đôi mắt chị bóng tối ngập đầy dần và cái buồn của buổi chiều quê thấm thía vào tâm hồn ngây thơ của chị; Liên không hiểu sao, nhưng chị thấy lòng buồn man mác trước cái giờ khắc của ngày tàn.
(Trích Hai đứa trẻ - Thạch Lam, SGK Ngữ Văn 11, tập 1, NXB GD 2014)
Xét theo cấu tạo, câu văn sau thuộc kiểu câu gì?
"Đôi mắt chị bóng tối ngập đầy dần và cái buồn của buổi chiều quê ngấm vào tâm hồn thơ ngây của chị."
Câu đơn
Câu đặc biệt
Câu ghép
Câu rút gọn
Vế một: “Đôi mắt chị” là chủ ngữ, “bóng tối ngập đầy dần” là vị ngữ.
Vế hai: “cái buồn của buổi chiều quê” là chủ ngữ, “ngấm vào tâm hồn thơ ngây của chị” là vị ngữ.
Câu có hai cụm chủ ngữ – vị ngữ, nối với nhau bằng từ “và”.
Vì có từ hai vế trở lên nên đây là câu ghép.
Chọn C. Câu đơn, câu đặc biệt và câu rút gọn sai vì lần lượt chỉ có một cụm chủ ngữ – vị ngữ, thiếu thành phần chính hoặc có thành phần bị lược bỏ.
Mình là ta đấy thôi, ta vẫn gửi cho mình.
Sâu thẳm mình ư? Lại là ta đấy!
Ta gửi tro, mình nhen thành lửa cháy,
Gửi viên đá con, mình dựng lại nên thành.
(Mình và ta – Chế Lan Viên)
Mình là ta đấy thôi, ta vẫn gửi cho mình.
Sâu thẳm mình ư? Lại là ta đấy!
Ta gửi tro, mình nhen thành lửa cháy,
Gửi viên đá con, mình dựng lại nên thành.
(Mình và ta – Chế Lan Viên)
Bài thơ được viết theo thể thơ nào?
Tự do.
Hỗn hợp.
Tám chữ.
Lục bát.
Các dòng thơ ngắn dài không đều, ngắt nhịp linh hoạt.
Bài thơ không theo quy luật số chữ cố định và niêm luật chặt chẽ.
Chọn A. Tự do vì phù hợp với đặc điểm trên. B, C, D sai vì lần lượt không có bằng chứng kết hợp nhiều thể thơ, không đồng đều tám chữ mỗi dòng và không có cặp lục – bát đặc trưng.
Mình là ta đấy thôi, ta vẫn gửi cho mình.
Sâu thẳm mình ư? Lại là ta đấy!
Ta gửi tro, mình nhen thành lửa cháy,
Gửi viên đá con, mình dựng lại nên thành.
(Mình và ta – Chế Lan Viên)
Mình là ta đấy thôi, ta vẫn gửi cho mình.
Sâu thẳm mình ư? Lại là ta đấy!
Ta gửi tro, mình nhen thành lửa cháy,
Gửi viên đá con, mình dựng lại nên thành.
(Mình và ta – Chế Lan Viên)
“Ta” và “mình” trong bài thơ có mối quan hệ với nhau như thế nào?
Không có quan hệ gì.
Gắn bó khăng khít.
Xã giao.
Hờ hững.
“Ta” và “mình” không đối lập mà hòa quyện, phản chiếu nhau qua câu “mình là ta đấy thôi”.
Mối quan hệ ấy mang tính nội tại, tương hỗ và gần gũi.
Chọn B. Gắn bó khăng khít; A, C, D sai vì lần lượt phủ nhận quan hệ, chỉ sự xã giao và thể hiện sự hờ hững.
Mình là ta đấy thôi, ta vẫn gửi cho mình.
Sâu thẳm mình ư? Lại là ta đấy!
Ta gửi tro, mình nhen thành lửa cháy,
Gửi viên đá con, mình dựng lại nên thành.
(Mình và ta – Chế Lan Viên)
Mình là ta đấy thôi, ta vẫn gửi cho mình.
Sâu thẳm mình ư? Lại là ta đấy!
Ta gửi tro, mình nhen thành lửa cháy,
Gửi viên đá con, mình dựng lại nên thành.
(Mình và ta – Chế Lan Viên)
Vai trò của “mình” đối với “ta” được thể hiện qua chi tiết nào?
Mình là ta.
Ta vẫn gửi cho mình.
Ta gửi tro, mình nhen thành lửa cháy.
Mình là sâu thẳm của ta.
Cần tìm chi tiết cho thấy “mình” tiếp nhận và phát huy điều “ta” gửi gắm.
Câu “Ta gửi tro, mình nhen thành lửa cháy” thể hiện “mình” tiếp nhận, thắp sáng giá trị “ta” truyền đi.
Đây là minh chứng cho vai trò kiến tạo, tiếp nối và làm tròn thông điệp giữa “ta” và “mình”.
C đúng; A chỉ thể hiện sự đồng nhất, B thiếu hành động từ “mình”, còn D chỉ mô tả mối liên hệ tâm linh, không nêu hành động cụ thể.
Mình là ta đấy thôi, ta vẫn gửi cho mình.
Sâu thẳm mình ư? Lại là ta đấy!
Ta gửi tro, mình nhen thành lửa cháy,
Gửi viên đá con, mình dựng lại nên thành.
(Mình và ta – Chế Lan Viên)
Mình là ta đấy thôi, ta vẫn gửi cho mình.
Sâu thẳm mình ư? Lại là ta đấy!
Ta gửi tro, mình nhen thành lửa cháy,
Gửi viên đá con, mình dựng lại nên thành.
(Mình và ta – Chế Lan Viên)
Dựa vào dòng thơ 3, 4, theo em để hiểu được lời gửi gắm, thông điệp của nhà văn, người đọc phải làm gì?
Không làm gì cả.
Phải tái tạo, tưởng tượng, suy ngẫm, phân tích.
Phải lắng nghe.
Phải quan sát kĩ.
“Tro” nhen thành “lửa”, “đá con” dựng thành “thành” là những hình ảnh tượng trưng.
Để hiểu ý nghĩa, người đọc phải tham gia vào quá trình sáng tạo lại qua tái tạo, tưởng tượng, suy ngẫm và phân tích.
Chọn B. A sai vì phủ nhận sự tương tác của người đọc; C và D sai vì lần lượt chỉ dừng ở tiếp nhận thụ động và quan sát, không phù hợp với thơ biểu tượng.
Mình là ta đấy thôi, ta vẫn gửi cho mình.
Sâu thẳm mình ư? Lại là ta đấy!
Ta gửi tro, mình nhen thành lửa cháy,
Gửi viên đá con, mình dựng lại nên thành.
(Mình và ta – Chế Lan Viên)
Mình là ta đấy thôi, ta vẫn gửi cho mình.
Sâu thẳm mình ư? Lại là ta đấy!
Ta gửi tro, mình nhen thành lửa cháy,
Gửi viên đá con, mình dựng lại nên thành.
(Mình và ta – Chế Lan Viên)
“Ta” với “mình” trong bài thơ là ai?
Tác giả với tác giả.
Bạn đọc với bạn đọc.
Bạn đọc với tác giả.
Tác giả và bạn đọc.
“Ta” là người gửi đi những hình ảnh, giá trị; “mình” là người tiếp nhận.
“Ta” tương ứng với người viết, tức tác giả; “mình” tương ứng với người đọc.
Chọn D: Tác giả và bạn đọc. A, B, C sai vì lần lượt không phản ánh quan hệ người gửi – người nhận, không hợp ngữ cảnh và đảo ngược chủ thể.
| Câu | 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 |
|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|---|
| Đáp án | D | C | A | D | C | A | B | C | B | D |
Đang xem 10 câu đầu của đề
Đề có tất cả 50 câu. Làm bài để xem lời giải tất cả câu hỏi.
Đăng nhập để làm bài