Những người đàn bà bán ngô nướng
Bày số phận mình bên đường
Những nhem nhuốc bên ngoài che dấu
Bao ngọt lành, nóng hổi bên trong
Người đi qua thờ ơ
Hay rẻ rúng cẩm lên vứt xuống
Những tờ bạc lẻ đè lên mùi thơm
Người đàn bà bán dần từng mảnh đời mình nuôi con
Tôi ngồi xuống hai bàn tay ấp ủ
Một tuổi thơ lam lũ ruộng bùn
Cắn vào kí ức
Từng hạt ngô rơi
Những kỉ niệm lon ton
Những hạt ngô - những giọt lệ của mẹ
Những mắt tròn xoe đói khát em thơ
Không dám căn nữa
áp bắp ngô lên má
Hình như là nông ráp ô rơm?
Hình như là bờ vai cha mằn mặn
Che gió mùa, ấp ủ... nửa đêm...
Người bán Ngô thổi hồng bếp lửa
Xoay những mảnh đời dù cháy vẫn còn thơm!
Câu này chưa có lời giải.
Những người đàn bà bán ngô nướng
Bày số phận mình bên đường
Những nhem nhuốc bên ngoài che dấu
Bao ngọt lành, nóng hổi bên trong
Người đi qua thờ ơ
Hay rẻ rúng cẩm lên vứt xuống
Những tờ bạc lẻ đè lên mùi thơm
Người đàn bà bán dần từng mảnh đời mình nuôi con
Tôi ngồi xuống hai bàn tay ấp ủ
Một tuổi thơ lam lũ ruộng bùn
Cắn vào kí ức
Từng hạt ngô rơi
Những kỉ niệm lon ton
Những hạt ngô - những giọt lệ của mẹ
Những mắt tròn xoe đói khát em thơ
Không dám căn nữa
áp bắp ngô lên má
Hình như là nông ráp ô rơm?
Hình như là bờ vai cha mằn mặn
Che gió mùa, ấp ủ... nửa đêm...
Người bán Ngô thổi hồng bếp lửa
Xoay những mảnh đời dù cháy vẫn còn thơm!
Câu này chưa có lời giải.
Những người đàn bà bán ngô nướng
Bày số phận mình bên đường
Những nhem nhuốc bên ngoài che dấu
Bao ngọt lành, nóng hổi bên trong
Người đi qua thờ ơ
Hay rẻ rúng cẩm lên vứt xuống
Những tờ bạc lẻ đè lên mùi thơm
Người đàn bà bán dần từng mảnh đời mình nuôi con
Tôi ngồi xuống hai bàn tay ấp ủ
Một tuổi thơ lam lũ ruộng bùn
Cắn vào kí ức
Từng hạt ngô rơi
Những kỉ niệm lon ton
Những hạt ngô - những giọt lệ của mẹ
Những mắt tròn xoe đói khát em thơ
Không dám căn nữa
áp bắp ngô lên má
Hình như là nông ráp ô rơm?
Hình như là bờ vai cha mằn mặn
Che gió mùa, ấp ủ... nửa đêm...
Người bán Ngô thổi hồng bếp lửa
Xoay những mảnh đời dù cháy vẫn còn thơm!
Câu này chưa có lời giải.
Những người đàn bà bán ngô nướng
Bày số phận mình bên đường
Những nhem nhuốc bên ngoài che dấu
Bao ngọt lành, nóng hổi bên trong
Người đi qua thờ ơ
Hay rẻ rúng cẩm lên vứt xuống
Những tờ bạc lẻ đè lên mùi thơm
Người đàn bà bán dần từng mảnh đời mình nuôi con
Tôi ngồi xuống hai bàn tay ấp ủ
Một tuổi thơ lam lũ ruộng bùn
Cắn vào kí ức
Từng hạt ngô rơi
Những kỉ niệm lon ton
Những hạt ngô - những giọt lệ của mẹ
Những mắt tròn xoe đói khát em thơ
Không dám căn nữa
áp bắp ngô lên má
Hình như là nông ráp ô rơm?
Hình như là bờ vai cha mằn mặn
Che gió mùa, ấp ủ... nửa đêm...
Người bán Ngô thổi hồng bếp lửa
Xoay những mảnh đời dù cháy vẫn còn thơm!
Câu này chưa có lời giải.
Những người đàn bà bán ngô nướng
Bày số phận mình bên đường
Những nhem nhuốc bên ngoài che dấu
Bao ngọt lành, nóng hổi bên trong
Người đi qua thờ ơ
Hay rẻ rúng cẩm lên vứt xuống
Những tờ bạc lẻ đè lên mùi thơm
Người đàn bà bán dần từng mảnh đời mình nuôi con
Tôi ngồi xuống hai bàn tay ấp ủ
Một tuổi thơ lam lũ ruộng bùn
Cắn vào kí ức
Từng hạt ngô rơi
Những kỉ niệm lon ton
Những hạt ngô - những giọt lệ của mẹ
Những mắt tròn xoe đói khát em thơ
Không dám căn nữa
áp bắp ngô lên má
Hình như là nông ráp ô rơm?
Hình như là bờ vai cha mằn mặn
Che gió mùa, ấp ủ... nửa đêm...
Người bán Ngô thổi hồng bếp lửa
Xoay những mảnh đời dù cháy vẫn còn thơm!
Câu này chưa có lời giải.
Bắt đầu từ hình ảnh những người đàn bà bán ngô bên lề đường, những phận người mưu sinh lam lũ.
Hình ảnh “bày số phận mình bên đường” gợi sự thờ ơ, rẻ rúng của dòng đời.
Nhân vật trữ tình cúi xuống, “hai bàn tay ấp ủ”, thể hiện sự đồng cảm, trân trọng những mảnh đời nhỏ bé.
Từ đó, cảm xúc chuyển sang hồi tưởng tuổi thơ cơ cực, những kỉ niệm nghèo khó nhưng ấm áp tình cha mẹ.
Hình ảnh hạt ngô trở thành giọt lệ, dấu ấn của sự hi sinh thầm lặng.
Bài thơ khép lại bằng suy ngẫm về lẽ sống: dù gian khó, con người vẫn giữ gìn nhân cách và phẩm giá.
Nêu mạng xã hội là không gian công cộng, nơi cá nhân bày tỏ quan điểm qua bài viết, bình luận.
Khẳng định người trẻ cần có trách nhiệm với những phát ngôn của mình.
Phân tích tốc độ lan truyền và sức ảnh hưởng lớn của mạng xã hội; từ đó, người dùng càng phải thận trọng.
Làm rõ các yêu cầu: xác thực thông tin, tìm hiểu kĩ sự việc, sử dụng ngôn từ văn minh, tránh kích động và chia rẽ.
Chỉ ra phát ngôn thiếu suy nghĩ có thể gây tổn thương, lan truyền tin giả, tạo tranh cãi và mâu thuẫn.
Trao đổi với ý kiến cho rằng mạng xã hội là không gian tự do: tự do phát ngôn không đồng nghĩa với vô trách nhiệm.
Kết bài khái quát: trách nhiệm phát ngôn là thước đo văn hóa và bản lĩnh của người trẻ.
Bảo đảm bố cục ba phần, lập luận chặt chẽ, dẫn chứng phù hợp, diễn đạt đúng chính tả và có nét sáng tạo.
| Câu | 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 |
|---|---|---|---|---|---|---|---|
| Đáp án | Từ ngữ dùng để chỉ nhân vật trữ tình trong bài thơ: “Tôi”. | Trong bài thơ, người đi đường và nhân vật trữ tình có thái độ khác nhau đối với những bắp ngô nướng được bày bán bên đường: - Người đi đường: “thờ ơ”, “rẻ rúng cầm lên vứt xuống”. - Nhân vật trữ tình: “ngồi xuống hai bàn tay ấp ủ” → thái độ trân trọng, nâng niu. | Hình ảnh “số phận bên đường” ở khổ thơ thứ nhất với hình ảnh “bán dần từng mảnh đời” ở khổ thơ thứ hai đều là những hình ảnh mang tính biểu tượng: “số phận bên đường” gợi ra những mảnh đời khốn khó trong cuộc sống mưu sinh vất vả, nhọc nhằn; “bán dần từng mảnh đời” khắc họa sự hi sinh mỏi mòn qua năm tháng. Hai hình ảnh thơ tương hỗ, bổ sung cho nhau thể hiện được vẻ đẹp của người đàn bà bán ngô: trong khó khăn, vất vả cứ hi sinh âm thầm để mang đến cái ấm áp, ngọt ngào cho con cái. | - Biện pháp lặp cấu trúc trong đoạn thơ: “hình như là ...”. - Tác dụng: + Tạo nhịp điệu trầm lắng cho lời thơ. + Nhấn mạnh những hồi tưởng của nhân vật trữ tình về một tuổi thơ khốn khó, cơ cực “nồng ráp ổ rơm” mà ấm áp nhờ sự hi sinh, chở che của người cha. | Tham khảo một số gợi ý sau: Từ suy ngẫm “xoay những mảnh đời dù cháy vẫn còn thơm”, có thể thấy việc giữ gìn nhân cách trước những thử thách và cám dỗ của cuộc sống có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Nhân cách giúp con người bảo toàn những phẩm chất đạo đức tốt đẹp, như lời ông cha dạy: “Đói cho sạch, rách cho thơm”. Nhờ giữ vững nhân cách, con người có thể sống tự tin, kiên định, không dễ sa ngã trước khó khăn hay lợi ích vật chất tầm thường. Đồng thời, đó cũng là nền tảng để con người nhận được sự yêu quý, kính trọng từ những người xung quanh. Xa hơn, việc mỗi cá nhân sống có nhân cách sẽ góp phần xây dựng một xã hội văn minh, nhân ái và bền vững. | - | - |